Tác giả: Tần Tam Kiến
Edit: Cánh Cụt Mộng Mơ
Uống rượu xong rồi ra gió, dù không say bí tỉ thì cũng phải ngà ngà thêm vài phần.
Huống hồ là lúc ấy Lâm Tử Tông đã say đến mụ cả người.
Hai đứa tôi tìm một chỗ vắng vẻ. Giữa mùa đông rét mướt, gió lạnh thổi vù vù quất thẳng vào mặt.
Tôi uống rượu rồi cũng chẳng thấy lạnh nữa. Lâm Tử Tông say khướt, cứ ngả vào người tôi, lảo đảo r*n r*.
Tôi chưa từng thấy Lâm Tử Tông như vậy. Về sau kể cả lúc chúng tôi yêu nhau và sống chung, cậu ấy cũng chưa từng uống say đến mức ấy lần nào nữa.
Bởi vì độ cồn trong ly của tôi không cao, cộng thêm việc sau này nghiệm chứng lại, tôi nhận ra tửu lượng của mình hơi nhỉnh hơn cậu ấy một chút. Hôm đó tôi chỉ hơi choáng đầu, chứ không đến mức say khướt như cậu ấy.
Tối hôm đó, cậu ấy bám lên người tôi như một con koala, mắt không mở nổi, miệng thì lẩm bẩm cái gì đó nghe không rõ.
Lúc ấy đầu óc tôi vẫn còn đủ tỉnh táo để suy nghĩ, nên vừa cố vểnh tai nghe xem cậu ấy đang nói gì vừa thắc mắc: Cậu ấy đang nói cái gì thế?
Nghe một lúc lâu, tôi mới loáng thoáng bắt được một câu: Đới Hạ Xuyên hôn một thằng con trai đấy……
Lâm Tử Tông say đến mức nói năng còn không rõ chữ, lỡ miệng một phát mà đã nói luôn bí mật động trời của Đới Hạ Xuyên ra ngoài.
Lúc đầu tôi còn tưởng mình nghe nhầm, hoặc là cậu ấy uống say rồi nói nhảm. Ai ngờ sau này sự thật chứng minh, chuyện đó không phải bịa đặt.
Lâm Tử Tông nhà tôi dù có say khướt cũng không bịa đặt về người khác.
Tửu lượng phản ánh nhân phẩm, mà nhân phẩm của cậu ấy thì không phải bàn.
Cho nên, khi tôi xác nhận chắc chắn rằng cậu ấy vừa nói Đới Hạ Xuyên hôn một người con trai thì thế giới của tôi như nổ tung.
Đới Hạ Xuyên, là con trai.
Mà lại đi hôn, một thằng con trai khác.
Ly rượu của tôi chắc cũng không hề nhẹ, vì bị ảnh hưởng bởi thông tin đó, đầu óc tôi bắt đầu quay cuồng.
Còn Lâm Tử Tông bên cạnh thì ngơ ngác tựa vào lòng tôi, mái tóc bị gió thổi lay động khiến linh hồn tôi cũng run rẩy theo.
Đến tận bây giờ tôi vẫn chẳng biết phải diễn tả cảm giác đó sao cho đúng.
Lâng lâng, đến cả hơi thở cũng trở nên mơ hồ.
"Anh ơi, khó chịu."
Giữa cơn mê man, tôi nghe thấy Lâm Tử Tông nói câu đó.
Chỉ một tiếng "anh" thôi, tôi như muốn dâng luôn cả cái mạng này cho cậu ấy.
"Rồi rồi, mình về thôi."
Lâm Tử Tông say đến vậy nên chỉ đành huỷ bỏ kế hoạch đón năm mới ban đầu của chúng tôi —— tìm một quán nướng, ăn đến đúng 0 giờ rồi cùng nhau đón năm mới.
Tôi cũng không thể đưa cậu ấy về trường được. Giờ này không chắc ký túc xá có ai, mà dù có, tôi cũng không yên tâm giao cậu ấy cho người khác chăm.
Tôi là người anh duy nhất của cậu ấy.
Chỉ tôi mới có thể chăm cậu ấy được.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!