Tác giả: Tần Tam Kiến
Edit: Cánh Cụt Mộng Mơ
Có lẽ vì tôi bảo là mình ghen với cái tên Đới Hạ Xuyên kia, nên sau đó Lâm Tử Tông bắt đầu giữ khoảng cách với anh ta.
Dĩ nhiên, cũng không chắc là vì tôi thật. Nhưng tôi cứ tự cho là như vậy.
Làm người mà, phải biết tự đánh bóng mình một chút, có thế lúc bước ra ngoài mới đủ tự tin được.
Mà đàn ông tự tin thì mới có số hưởng, ví dụ như bây giờ tôi đang rất có phúc.
Lâm Tử Tông bắt đầu chủ động đến trường tôi tìm tôi, thậm chí còn chịu khó ngồi học cùng tôi.
Cậu ấy học, tôi ngủ. Tôi còn cảm thấy chắc cũng nên để cậu ấy thi hộ luôn mới đúng.
Trước thềm năm mới, cậu ấy bảo với tôi là đã nộp đơn xin chuyển ký túc xá.
"Sao vậy?" Tôi hơi bất ngờ. "Sao mà gấp thế?"
Lâm Tử Tông vẫn giữ dáng vẻ thản nhiên như thường: "Lớp em có một bạn bảo lưu, vừa khéo trống ra một giường."
Trống thì trống, thật ra để trống luôn cũng chẳng ảnh hưởng gì.
Nhưng Lâm Tử Tông lại xin chuyển vào ở, lý do đưa cho thầy phụ trách là: Ở với bạn cùng lớp thì đi học hay tham gia hoạt động gì cũng tiện hơn.
Tôi biết thừa đó chỉ là cái cớ. Lâm Tử Tông không nói ra lý do thật sự.
Cậu ấy không nói thì tôi ngồi đoán.
Tôi đoán là vì cậu ấy không muốn dính dáng gì đến Đới Hạ Xuyên nữa.
Chuyện chuyển ký túc khiến tôi vui nguyên một quãng dài. Sáng sớm cuối tuần tôi đã hớn hở chạy sang tìm Lâm Tử Tông, định bụng giúp cậu ấy dọn đồ và chuyển phòng.
Nhưng lúc tôi đến nơi thì cậu ấy dọn xong cả rồi, tôi chỉ cần xách vali từ tầng ba lên tầng năm là xong việc.
Lúc hai đứa chuẩn bị đi thì đúng lúc Đới Hạ Xuyên trở về. Vừa thấy hai đứa tôi, mặt anh ta sầm lại.
Khi ấy tôi chỉ nghĩ anh ta đang buồn vì bị Lâm Tử Tông đá nên cũng chẳng nghĩ ngợi nhiều.
Dù sao thì, ai mà ngờ được, lý do Lâm Tử Tông chuyển đi là vì đã bắt gặp Đới Hạ Xuyên đang hôn một nam sinh khác.
Lâm Tử Tông kể chuyện đó với tôi sau khi uống rượu.
Ngay hôm sau khi dọn sang phòng mới, tức ngày 31 tháng 12, vào đúng đêm giao thừa.
Những ngày này rất quan trọng, đặc biệt là với các sinh viên luôn sáng tạo ra các ngày lễ để chúc mừng.
Từ khi tới Bắc Kinh, tôi và Lâm Tử Tông rất hiếm khi ra ngoài dạo chơi. Vào dịp hiếm có thế này, tôi lôi cậu ấy ra gần Cổ Lâu ăn lẩu, rồi lại kéo qua Hậu Hải đi một vòng.
Mùa đông của Hậu Hải lạnh đến mức khiến nước mũi tôi chảy ròng.
Lâm Tử Tông mặc chiếc áo phao dày cộm còn quay sang chèn ép tôi: "Đáng đời. Ai bảo chỉ mặc mỗi cái áo dạ, anh không cảm thì ai cảm?"
Mười bảy tuổi, cậu ấy vẫn lạnh lùng như hồi mười bốn.
Vẫn là sát thủ vô tình năm ấy.
Bởi vì tôi lạnh quá, gió sắp thổi bay cơ thể mảnh mai của tôi, Lâm Tử Tông bèn kéo tôi vào một quán bar nhỏ ven đường.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!