Chương 2: (Vô Đề)

Tác giả: Tần Tam Kiến

Edit: Cánh Cụt Mộng Mơ

Lúc Lâm Tử Tông mới đến nhà tôi, tôi coi cậu ấy như cái gai trong mắt.

Vì tôi phát hiện ra ba mẹ mình quan tâm thằng nhóc đó với tốc độ như tên lửa lao lên trời, vượt xa mức độ họ từng quan tâm tôi.

Khi đó tôi mười lăm tuổi nên cũng không hiểu ngọn ngành câu chuyện, chỉ biết mình đáng thương, còn Lâm Tử Tông thì xấu xa.

Càng khiến tôi khó chịu là hình như Lâm Tử Tông còn khá thông minh.

Ví dụ như, cậu ấy nhỏ hơn tôi một tuổi, vậy mà lại lên thẳng lớp 11 cùng tôi.

Lại còn đứng nhất lớp trong kỳ thi đầu tiên sau khai giảng.

Phải rồi, chúng tôi còn học cùng lớp nữa.

Chuyện đó là do ba tôi đã nhờ người sắp xếp.

Thật đúng là người cha tốt của tôi.

Mỗi sáng, khi tôi vừa mới tỉnh ngủ mở mắt ra thì Lâm Tử Tông đã rửa mặt xong xuôi, ngồi trước bàn học từ vựng.

Mỗi lần như thế, tôi lại chỉ muốn giơ chân đá thẳng vào mông cậu ấy.

Cái kiểu học sinh giỏi này là loại tôi ghét nhất!

Thế nhưng, dù tôi có không tình nguyện cỡ nào thì Lâm Tử Tông vẫn dọn vào nhà tôi ở. Trước sự phản kháng của tôi, ba mẹ chỉ âm thầm khuyên bảo: "Nhà Tiểu Tông có chuyện, đáng thương lắm, con ráng chăm sóc cho em một chút."

Tôi phải chăm sóc nó, thế ai chăm sóc tôi?

Tôi quyết tâm muốn Lâm Tử Tông biết cậu ấy tới đây là một sai lầm.

Thế là tôi bắt đầu "bắt nạt" cậu ấy.

Tôi biết, nói ra chuyện này thì tôi thể nào cũng bị lên án.

Tôi không phủ nhận lúc đó mình là đồ khốn nạn.

Là một ác ma cả gan làm loạn chẳng coi ai ra gì, là con khỉ đại náo thiên cung trong một giây, là người mà đến cả Thái Thượng Lão Quân cũng phải đau đầu.

Chính cái phiên bản đó của tôi đã làm khó Lâm Tử Tông suốt một tháng trời sau khi cậu ấy đến nhà tôi.

Ví dụ như cố tình giấu hộp bút của cậu.

Hoặc canh lúc nửa đêm cậu ấy ngủ say rồi lén bò dậy vẽ heo lên mặt cậu ấy.

Được rồi, tôi biết mấy trò hề đó rất trẻ con, nhưng nói thật, hồi đó gan tôi cũng chỉ to đến thế thôi.

Nhưng cũng chính mấy trò vặt vãnh đó đã khiến tôi chuốc không ít phiền toái về sau.

Để tôi hối hận không kịp.

Lâm Tử Tông có gương mặt sinh ra để người ta ức h**p.

Gầy, trắng, nét mặt thanh tú.

Cũng chính vì vẻ ngoài đó mà tôi mới tự tin ức h**p cậu ấy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!