Chương 19: (Vô Đề)

Tác giả: Tần Tam Kiến

Edit: Cánh Cụt Mộng Mơ

Như thế mà còn nhịn được thì còn có gì không nhịn được nữa.

Lâm Tử Tông có thể nhịn nhưng tôi thì không.

Mặc dù lúc ấy, tôi vẫn chưa nhận ra mình "đã yêu Lâm Tử Tông", nhưng tôi bắt đầu cảm nhận được sự chiếm hữu đối với cậu ấy.

Không đúng, phải nói là khao khát độc chiếm mới chính xác.

Người anh trai duy nhất của cậu ấy chỉ có thể là tôi.

Tên Đới Hạ Xuyên là kẻ thứ ba dù xét trên bất cứ phương diện nào!

Với lòng tin chính nghĩa là "phải loại bỏ mọi kẻ thứ ba trên đời này", tôi bắt đầu đơn phương căm thù với Đới Hạ Xuyên.

Nói chuyện thì móc mỉa, bóng gió.

Ví dụ như lúc ăn cơm, tôi tỏ vẻ khó tính: "Tiểu Tông nhà chúng tôi không thích ăn mì."

Nhưng thực ra, Lâm Tử Tông thích ăn mì.

Cậu ấy ngẩng đầu nhìn tôi, nhìn đến mức khiến tôi căng thẳng không thôi, sợ cậu ấy sẽ vạch mặt mình ngay tại chỗ.

May là tôi hiểu cậu ấy, cậu ấy lười làm mấy chuyện vạch trần này lắm.

Trong những lần tôi đụng độ Đới Hạ Xuyên sau này, loại tình huống ấy xảy ra không biết bao nhiêu lần. Kết quả là trong mắt Đới Hạ Xuyên, Lâm Tử Tông biến thành một người cực kỳ kén ăn, dị ứng với màu sắc, ghét mọi môn thể thao liên quan đến bóng, lại còn có hội chứng sợ vật nhọn, rất khó chiều.

Ban đầu Lâm Tử Tông không để ý đến việc đó thật, nhưng có lẽ tôi gây chuyện nhiều quá, nên đến một ngày, cậu ấy không chịu được nữa.

Hôm đó, tôi vừa tham gia cuộc thi hát dành cho sinh viên năm nhất và đoạt giải nhất.

Khi tôi đứng trên sân khấu trổ tài, Lâm Tử Tông cũng có mặt.

Cậu ấy vốn không muốn tới, nhưng tôi đã la lối khóc lóc lăn lộn để khiến cậu ấy đến.

Dù sao thì khoảnh khắc huy hoàng của tôi sao có thể thiếu cậu ấy được?

Cũng nhờ hôm đó là ở trường tôi nên Đới Hạ Xuyên không thể đột nhiên xuất hiện, tôi mới có thời gian được ở riêng với Lâm Tử Tông.

Trong lúc tôi còn đang đắc ý, tôi mời cậu ấy ăn món mì gà cay yêu thích trong căn tin trường, món mà gần đây tăng giá vùn vụt chẳng thèm để tâm đến cảm xúc của tôi.

Lúc ăn mì, Lâm Tử Tông hỏi tôi: "Khi nào anh mới định ngừng bịa chuyện về em?"

Khoảnh khắc ấy, tôi thực sự xấu hổ.

May mà hôm đó không có Đới Hạ Xuyên.

Tôi vẫn đang nhai miếng thịt gà thơm nức, chột dạ giải thích rằng: "Anh bịa khi nào?"

Lâm Tử Tông vẫn bình tĩnh như thường, liệt kê N tội của tôi.

"Anh có vấn đề gì với em à?" Lâm Tử Tông ngẩng đầu nhìn tôi, "Anh không thích em có bạn à?"

Mặc dù nhỏ hơn tôi một tuổi, nhưng Lâm Tử Tông luôn khiến tôi có cảm giác bị áp chế.

Khoảnh khắc đó, tôi chợt nhớ lại cái hôm bị cậu ấy đấm trong tòa nhà bỏ hoang.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!