Tác giả: Tần Tam Kiến
Edit: Cánh Cụt Mộng Mơ
Thỉnh thoảng tôi lại cảm thấy có khi tôi được sinh ra trên đời là để thực hiện một sứ mệnh bí ẩn nào đó.
Không thì làm sao cái chuyện hiếm hoi như đồng tính cũng có thể xảy đến với tôi.
Chuyện còn hiếm hoi hơn là tôi gặp tình địch.
Nghĩ lại đúng là phiền muốn chết.
Nhưng lúc tôi 17 tuổi thì vẫn chưa phiền não vì việc đó, khi ấy tôi vẫn sống vô lo vô nghĩ.
Trường của Lâm Tử Tông rộng đến mức tôi nghi ngờ mình sẽ lạc trong đó.
Chúng tôi làm theo hướng dẫn và nhờ các anh chị khóa trên hỗ trợ, nên mọi thủ tục nhập học của Lâm Tử Tông đều được hoàn thành suôn sẻ, sau đó tới ký túc xá của cậu ấy.
Ký túc gồm bốn người một phòng, trường xịn đúng là khác, ngay cả phòng ở cũng xịn hơn trường tôi nhiều.
Tôi bắt đầu mơ mộng, nếu có một ngày tôi được chuyển vào đây……
Nhưng giấc mơ nhanh chóng tan vỡ, vì phòng bốn người đã đủ.
Đâu còn chỗ cho tôi.
Ngay cả trong mơ tôi cũng không có suất chen chân.
Đới Hạ Xuyên xuất hiện vào lúc ấy, anh ta là bạn cùng phòng của Lâm Tử Tông.
Chuyện đó tồi tệ thật.
Lúc đó tôi y như bà cụ lần đầu vào Đại Quan Viên*, mặt mũi đầy vẻ quê mùa, đứng trong ký túc xá nhà người ta mà ngó nghiêng như chưa từng thấy đời.
*"Đại Quan Viên" () là một phép ẩn dụ văn học — nó xuất phát từ tiểu thuyết cổ điển Trung Quốc "Hồng Lâu Mộng" (). Trong truyện, Đại Quan Viên là khu vườn sang trọng, đẹp đẽ, xa hoa nơi các tiểu thư, công tử sống — tượng trưng cho sự phồn hoa, lộng lẫy, giới thượng lưu.
Còn Lâm Tử Tông thì ngoan ngoãn nghe ba mẹ tôi dặn dò.
Ví như: Con trai đi học xa phải biết bảo vệ bản thân các thứ.
Tôi quay đầu nói: "Yên tâm đi, hai con ở gần nên ngày nào con cũng sẽ qua đây với em ấy."
Tôi vừa dứt lời thì đã có người xuất hiện ở cửa.
Nam sinh đó mặc đồng phục bóng rổ, đầu đeo băng đô, tay ôm một quả bóng rổ.
Anh ta cao lắm, chắc cao hơn tôi hồi đó ba đến năm phân gì đấy —— nhưng chuyện đó không quan trọng, tới năm hai tôi cao bằng anh ta rồi.
Sự xuất hiện của anh ta thu hút ánh mắt của tất cả mọi người, còn ánh nhìn của anh ta thì nhắm thẳng vào Lâm Tử Tông.
Anh ta nhìn chằm chằm Lâm Tử Tông chừng hai giây, sau đó nở nụ cười: "Em là Lâm Tử Tông nhỉ? Là em út của ký túc xá chúng ta rồi."
Đới Hạ Xuyên là kiểu người nhiệt tình thái quá, nhưng anh ta không biết rằng Lâm Tử Tông nhà chúng tôi lại rất lạnh lùng.
Đối mặt với sự thân thiện của Đới Hạ Xuyên, Lâm Tử Tông chỉ đáp một câu: "Ừ."
Tôi âm thầm hả hê trong lòng.
Nhưng Đới Hạ Xuyên chẳng tỏ ra lúng túng gì, vẫn tiếp tục bô bô: "Anh là Đới Hạ Xuyên, hơn em một khoá."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!