Chương 15: (Vô Đề)

Tác giả: Tần Tam Kiến

Edit: Cánh Cụt Mộng Mơ

Về chuyện tôi lớ ngớ giúp Lâm Tử Tông "sống tiếp" thì cậu ấy cũng không cảm kích gì cả.

Ý tôi là, sau chuyện đó, thái độ của cậu ấy với tôi vẫn chẳng có gì khác biệt.

Thế nên, khi tôi hỏi cậu ấy định đăng ký vào trường nào, không ngoài dự đoán, câu trả lời của cậu là: "Không nói cho anh."

Còn ra vẻ thần bí nữa chứ.

Nhưng tôi có cách trị cậu ấy.

Tôi không hỏi được thì để mẹ tôi hỏi. Cậu ấy không thèm nể mặt tôi, nhưng với mẹ tôi thì rất nghe lời.

Tên trường, ngành học.

Nguyện vọng một, nguyện vọng dự phòng.

Lâm Tử Tông khai tuốt tuồn tuột với mẹ tôi.

Về sau, khi tôi theo đuổi cậu ấy, điều khiến cậu ấy bối rối nhất không phải là bị một thằng con trai theo đuổi, mà là bị con trai ruột của mẹ tôi theo đuổi.

Bởi vì trong lòng Lâm Tử Tông, mẹ tôi cũng như mẹ ruột của cậu ấy.

Khi cậu ấy đau khổ nhất, sợ hãi nhất, hoang mang nhất, chính mẹ tôi là người đã tìm thấy cậu ấy, đưa cậu ấy về nhà. Thế nên, dù cậu ấy chưa từng gọi mẹ tôi một tiếng "mẹ", nhưng trong lòng cậu ấy, mẹ tôi chính là người mẹ đã kéo cậu ấy ra khỏi vũng máu, lau sạch máu cho cậu ấy, đưa cậu ấy trở về với cuộc đời này.

Tất nhiên, cậu ấy xem mẹ tôi như mẹ ruột là một chuyện, nhưng với con ruột của mẹ là tôi, thì cậu ấy chưa từng coi là anh ruột.

Nhưng điều đó không quan trọng, quan trọng là, cậu đã day dứt không thôi vì việc ấy.

Tóm lại, nhờ mẹ tôi, cuối cùng tôi cũng lấy được bảng nguyện vọng của Lâm Tử Tông.

Tôi biết, nhiều người cho rằng vì thích ai đó mà sửa đổi nguyện vọng, hoặc bất chấp tương lai của bản thân mà chép nguyên bảng nguyện vọng của người mình thích là chuyện vô cùng ngu xuẩn.

Yên tâm, tôi không phải loại người như vậy.

Nguyên nhân rất đơn giản.

Thứ nhất, lúc đó Lâm Tử Tông vẫn chưa phải là người trong lòng của tôi, tôi không cần thiết phải chạy theo cậu ấy một cách mù quáng.

Thứ hai, dù tôi có muốn theo thì cũng không được, với thành tích của cậu ấy mà tôi mà chép nguyên bảng nguyện vọng thì đến trường dự phòng tôi còn chẳng vào nổi.

Nói thế thì hơi xấu hổ, nhưng đúng thật là thành tích của tôi kém cậu ấy xa lắm.

Tôi không hề kiêu ngạo, tôi chỉ đang tự hổ thẹn thôi.

Năm đó tôi nghiêm túc nghiên cứu bảng nguyện vọng của cậu ấy, cũng nghiêm túc suy nghĩ xem mình thật sự muốn học gì. Cuối cùng, tôi thành công trở thành hàng xóm của cậu ấy —— trường đại học của hai đứa gần nhau.

Cậu ấy vào 985*, tôi thì chỉ là góp mặt cho đủ số.

*"Trường 985″ là cách gọi tắt của các trường đại học thuộc Dự án 985 (985) tại Trung Quốc, một chương trình do chính phủ Trung Quốc khởi xướng nhằm xây dựng một số trường đại học hàng đầu, có tầm cỡ quốc tế.

Trường cậu ấy tốt, chuyên ngành cũng tốt, còn tôi thì gặp may.

Thật ra trường đó cũng không tệ, bình thường với thành tích của tôi thì không thể vào nổi, nhưng năm đó vừa hay chuyên ngành ấy ít người đăng ký, tôi lại "mèo mù vớ cá rán" mà đậu được.

Ngày tra được kết quả trúng tuyển, tôi đang ở cùng Lâm Tử Tông. Hai đứa tụ tập ở nhà cậu ấy, đã cày phim liên tục ba ngày rồi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!