Tác giả: Tần Tam Kiến
Edit: Cánh Cụt Mộng Mơ
Hôm đó tôi mới biết "sợ hãi" là như nào.
Với một người có mạch não chậm như tôi thì phải mất một lúc mới hiểu được ý nghĩa trong câu nói của Lâm Tử Tông.
Ý cậu ấy là, nếu không phải hôm nay tôi mặt dày bám theo, khả năng cao cậu ấy sẽ tự sát luôn trong nhà mình.
Tôi khiếp sợ nhìn cậu ấy, lập tức tỉnh ngủ hẳn.
Nhưng cậu ấy vẫn bình thản đứng dậy, tìm mì gói trong túi nilon mang về từ hôm qua.
"Anh muốn ăn bò kho hay là gà hầm nấm?"
Có vẻ cậu ấy chẳng để tâm tới việc mình muốn chết, chỉ có tôi là mãi không tỉnh táo nổi.
Tôi gần như vừa lăn vừa bò tới bên bàn trà, lấy hai thùng mì gói từ tay cậu ấy: "Để anh làm cho, em đừng làm gì hết."
Tôi suýt bị cậu ấy doạ chết khiếp.
Từ đó về sau tôi chỉ hận mình không thể cung phụng cậu ấy như vua chúa, mong rằng cậu sẽ không bao giờ có suy nghĩa muốn tự sát nữa.
Một ngày nào đó của mấy năm sau, khi chúng tôi nhắc về chuyện này, tôi đắc chí nói với Lâm Tử Tông: "May là còn có anh của em đấy, không là mất tiêu mạng của em rồi!"
Lúc ấy tôi chỉ đùa một chút với cậu ấy thôi, nhưng sau khi nói xong tôi mới nhận ra mình không nên nói vậy.
Nhắc đến chuyện đó làm gì?
Mấy chuyện như thế nên tránh xa Lâm Tử Tông.
Nhưng cậu cũng không bị chìm sâu trong nỗi đau đó, mà vừa ăn bún vừa nói: "Ừ ừ, cho nên tặng anh một cái pháo kép."
Tôi cứ tưởng cậu ấy đang đùa, không ngờ vào đêm, khi đôi ta đang tản bộ ở gần đó, thì cậu ấy vào siêu thị mua pháo kép cho tôi thật.
Chắc chắn cậu ấy có tật gì đó.
Nhưng pháo kép cũng có chỗ dùng, chúng tôi đã dùng nó sau khi đón năm mới được ba tháng.
Nghe tiếng vang mà thấy thật sảng khoái.
Giống như đánh rắm một cái là trút mọi phiền não.
Vui vẻ.
Lâm Tử Tông cũng không biết ơn vì tôi đã "cứu" cậu ấy một mạng, cậu lại trở về với dáng vẻ khi trước, không khóc nhưng cũng rất ít cười.
Đôi lúc tôi thấy hoài nghi, vào đêm hôm đó, người cười với tôi không phải cậu ấy.
Nhiều khi tôi rất muốn nhìn cậu ấy cười, cậu ấy cũng đẹp mà, cười lên trông vui mắt lắm.
Nhưng cậu ấy không muốn cười thì tôi cũng không miễn cưỡng.
Đối với Lâm Tử Tông mà nói, thì chỉ riêng việc tồn tại thôi cũng đã vất vả rồi.
Sống được là tốt rồi.
Lúc tôi gọi điện cho mẹ thì không nói đến chuyện Lâm Tử Tông muốn tự sát, mà chỉ nói tôi muốn ở lại chơi cùng cậu ấy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!