Tác giả: Tần Tam Kiến
Edit: Cánh Cụt Mộng Mơ
Đêm đầu tiên ở nhà Lâm Tử Tông, chúng tôi thức trắng cả đêm.
Hoặc nói theo cách khác là Lâm Tử Tông không ngủ, còn tôi mặt dày ở lại bên cậu ấy, cùng nhau thức trắng tới sáng.
Lâm Tử Tông chưa từng kể cho tôi nghe bất cứ chi tiết nào về cái đêm cha mẹ cậu ấy gặp nạn, nhưng trước khi đến đây, tôi đã lén tìm hiểu không ít tin tức liên quan trên mạng.
Vì thế, mỗi bước chân tôi đi trong căn nhà đó, đều không tự chủ mà tưởng tượng ra cảnh tượng của vụ án năm nào.
Tôi biết làm vậy là vô liêm sỉ, nhưng khi ấy, nỗi đau lòng trong tôi đã vượt lên trên cả sợ hãi.
Lâm Tử Tông bảo tôi ngủ ở phòng khách trên tầng. Cậu ấy lục lọi khắp nơi cũng không tìm được bộ chăn ga gối đệm nào có thể dùng ngay trong đêm.
Tôi nói: "Không sao, anh không kén chọn vậy đâu, trải tạm cái gì là anh cũng ngủ được."
Đã lâu rồi không có ai ở căn nhà này nên nước và điện đều bị cắt rồi.
Chúng tôi dùng nước khoáng đóng bình mua từ bên ngoài để rửa mặt, sau đó đến tối thì thắp nến thay đèn.
Sắp xếp cho tôi xong xuôi, Lâm Tử Tông đứng ở cửa phòng, cầm nến hỏi tôi:"Tiêu Phóng, anh có sợ không?"
Tôi hiểu ngay ý cậu ấy nên vội vàng đáp: "Đùa gì thế! Sao anh sợ được?"
Lâm Tử Tông chỉ đứng im nhìn tôi, không nói gì.
Tôi cảm thấy mình cần phải chứng minh bản thân nên vội nói thêm: "Anh còn mong cô chú có thể về thăm một chuyến ấy chứ, chắc chắn họ cũng rất nhớ em."
Thật ra tôi rất hối hận vì đã nói câu đó, bởi vì câu nói nghe như an ủi lại khiến Lâm Tử Tông càng thêm đau lòng.
Cậu ấy thổi tắt cây nến, bảo tôi ngủ sớm rồi xoay người đi xuống dưới nhà.
Tôi nằm trong căn phòng đó, cảm thấy mình có thể ngửi thấy cả mùi bụi bặm.
Đã hai năm rồi không có ai sống ở đây. Tôi không dám tưởng tượng nếu hôm nay tôi không đi cùng Lâm Tử Tông trở về, thì cậu ấy sẽ phải trải qua đêm nay thế nào.
Tôi trằn trọc trên giường, mãi vẫn không ngủ được, không hiểu sao tôi có cảm giác Lâm Tử Tông cũng chẳng thể chợp mắt.
Dù trong nhà không bật đèn, nhưng tấm rèm cửa không khép lại đã để ánh trăng tràn ngập khắp căn nhà.
Tôi xỏ dép, rón rén đi xuống dưới tầng.
Nhà của Lâm Tử Tông rất rộng, nhưng cũng không đến mức đi mãi không hết.
Vậy mà đêm đó, tôi cứ có cảm giác như mình đang bước đi giữa một cánh đồng hoang vắng, bốn bề không một bóng người, chỉ còn lại tiếng thở và tiếng bước chân của chính mình.
Mọi thứ ở đây đã chìm vào giấc ngủ suốt hai năm, từ cầu thang, đồ đạc, những thiết bị điện chưa có điện trở lại, tất cả đều từng chứng kiến căn nhà này bị hủy hoại thế nào vào hai năm trước, từng ngửi thấy mùi máu tanh nồng khủng khiếp nhất, từng nghe thấy những tiếng gào thét đau đớn nhất. Chắc chắn chúng nó cũng giống như tôi, đều xót thương cho cậu bé duy nhất còn lại trong ngôi nhà này.
Tôi bước vào phòng khách dưới tầng, thấy Lâm Tử Tông.
Cậu ấy co mình nằm dưới khung cửa sổ sát đất, tôi không biết cậu ấy đã ngủ hay chỉ đang thất thần.
Cậu ấy năm 16 tuổi, ôm đầu gối nằm nghiêng, lặng lẽ chẳng khác nào một tảng đá đã ở nơi này từ rất lâu rồi.
Tôi không nỡ đánh thức cậu ấy nên rón rén lại gần, định ngồi xuống phía sau cậu ấy.
Có lẽ tôi vẫn phát ra tiếng động, hoặc có lẽ cậu ấy vốn chưa hề ngủ, nên khi tôi vừa đi tới, Lâm Tử Tông đã lập tức ngồi dậy, quay đầu nhìn về phía tôi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!