Chương 1: (Vô Đề)

Tác giả: Tần Tam Kiến

Edit: Cánh Cụt Mộng Mơ

Ngày Lâm Tử Tông đến nhà tôi, tôi đang nổi đóa.

Ba tôi quát: "Tiêu Phóng, mày muốn tao mất mặt với mày đúng không?"

Tôi nhìn Lâm Tử Tông đang đứng ở cửa, mặc áo phao đen và đeo cái ba lô to như thể có thể đè chết người. Tôi nghiêng đầu, bắt chước giọng điệu của ba: "Thằng nhóc kia, mày muốn tao mất mặt với mày đúng không?"

Sau đó tôi ăn một trận đòn tơi tả.

Lâm Tử Tông nhỏ hơn tôi một tuổi, năm tới nhà của tôi cậu ấy mới mười bốn.

Lúc ấy tôi đã là người lớn —— tự cho mình là người lớn.

Mười lăm tuổi là tôi đã bắt đầu ra vẻ, hay lên giọng, cứ nghĩ mình lên cấp ba là đã trở thành trai đẹp đi đâu cũng ngời ngời khí chất.

Ngày nào đến trường là cũng hất mặt khinh đời, ném được một cú ba điểm* là tưởng mấy nữ sinh trong trường đều mê mệt mình.

*Là thuật ngữ trong bóng rổ. Ném rổ 3 điểm được tính điểm khi cầu thủ đứng ở trước vạch 3 điểm, có khoảng cách tới rổ 6,25m (theo kích thước sân bóng rổ tiêu chuẩn)

Bây giờ nghĩ lại quãng thời gian đó, tôi xấu hổ đến mức chỉ muốn tự tát mình mấy phát.

Một thằng oai phong như tôi sau lại bị Lâm Tử Tông – người trông như một con gà yếu đuối – chơi cho lên bờ xuống ruộng, nửa chết nửa sống.

Lâm Tử Tông không phải con riêng của ba tôi.

Cũng chẳng phải mẹ tôi lén sinh với ai.

Chúng tôi không có chút máu mủ ruột rà gì cả.

Cũng chính vì thế tôi mới thấy khó chịu.

Tại sao ba mẹ lại dẫn một thằng nhóc chẳng liên quan gì đến nhà này về, đã thế còn đối xử với cậu ấy tốt hơn với tôi.

Lúc tôi bị ba cầm roi lông gà quật vào mông, Lâm Tử Tông chỉ đứng đó, không biểu cảm gì, như đang xem một buổi biểu diễn xuất sắc giữa cha con chúng tôi.

Nhưng tôi không ghi hận cậu ấy chỉ vì chuyện đó. Dù sao thì, ăn đòn với tôi dễ như ăn cơm.

Rốt cuộc, việc tôi gây sự cũng đơn giản như ăn cơm.

Tôi ghét Lâm Tử Tông, chỉ vì cậu ấy đột nhiên bước vào căn nhà này, làm tôi chỉ muốn chia rẽ cái mái ấm này cho rồi.

Thiếu niên mười lăm tuổi, vừa ích kỷ vừa cục cằn.

Tôi chính là một người như vậy.

Đương nhiên, lúc đó tôi vẫn còn giữ chút hy vọng về cậu ấy, chỉ cần cậu ấy nói một câu với ba tôi: Chú ơi, đừng đánh nữa.

Thì nhất định tôi sẽ xem cậu ấy là anh em tốt, đi đâu cũng che chở cho cậu.

Đáng tiếc.

Cậu ấy không nói.

Vậy nên, cậu ấy vẫn là kẻ thù tôi không thể tha thứ.

Kẻ thù Lâm Tử Tông của tôi trông rất ngoan.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!