Na Thần không nói lại, quay về phòng bếp bỏ tô bao tử heo vào trong tủ lạnh. Hắn rửa mặt rồi thay sang quần áo bình thường xong, bà ngoại cũng lặt xong rau, đang đứng trong nhà bếp chuẩn bị xào. Na Thần đẩy bà ngoại về ngồi lại phòng khách.
Mọi lần đều là hắn nấu, mà hắn cũng muốn tự mình làm, nhưng bà ngoại lại vô cùng thích được đứng phụ ở bên cạnh, chỉ để nghe người khác nói chuyện chứ cũng chẳng phụ được chút nào, nói chung là khá phiền.
Lúc chế biến thịt bò, Na Thần đang chuẩn bị lấy cái vung ra đạy lại hầm một chút, vươn tay ra liền sửng sốt, đảo hai vòng ở trong phòng bếp, cuối cùng chạy ra phòng khách, kêu với bà ngoại đang cầm ảnh chụp của mẹ lau nước mắt: Vung nồi đâu bà?
Hả? Bà ngoại mờ mịt nhìn hắn.
Vung! Nồi! Na Thần xé họng kêu lên,
"Bà cất vung ở chỗ nào rồi!"
Bà ngoại nghe hiểu, đáp thật rõ ràng: Bán sắt vụn rồi.
Na Thần chưa kịp nói thì bà ngoại lại bổ sung một câu:
"Thấy ở cổng khu dân cư có người mua ve chai nên bà lấy ra bán rồi."
"Bà nghĩ gì thế? Tự dưng lấy vung ra bán sắt vụn?" Na Thần thực bất đắc dĩ,
"mà một cái vung thì bán được nhiêu tiền đâu?"
"Còn cái khác nữa… bán chung một lượt."
Bà còn bán cái gì? Na Thần nhanh chóng nhìn quanh phòng.
"Cái đàn violon trong phòng không ai ở trên lầu một đó."
Hả? Na Thần sửng sốt, giữ lấy vai bà ngoại, tay cũng run cả lên, Bà nói gì?
Không đợi bà ngoại trả lời, hắn xoay người xông lên lầu.
Phòng này vốn chỉ khi có việc thì mới dùng tới, song ngày nào Na Thần cũng dọn dẹp, hiện tại ở vị trí hay đặt đàn nay ngay cả cái hộp đựng cũng không còn nữa.
Tay hắn run lên bần bật, thò tay sờ lên cái bàn đặt đàn mấy cái, cuối cùng dựa vào tường.
Sao thế? Bà ngoại theo vào, nhìn thấy bộ dáng của hắn liền có chút lo lắng bước tới sờ lên cánh tay hắn.
Bà ngoại, Na Thần nhìn bà lão,
"Bà có biết đó là đàn của mẹ cháu không?"
Hả? Bà ngoại không nghe rõ, vẫn thật lo lắng sờ cánh tay hắn.
Na Thần nhắm mắt lại, hít mạnh một hơi rồi vỗ vỗ lên tay bà, kề tai bà nói:
"Không có việc gì đâu, bà xuống ngồi đi, lát nữa là nấu xong à."
À, ừ. Bà ngoại gật đầu.
"Cám ơn bà không khiêng đàn dương cầm của mẹ cháu đi bán mất." Na Thần nhẹ giọng nói, lúc đi về phòng bếp đôi chân như không nhấc lên được.
Cơm nước xong xuôi, dọn dẹp sạch sẽ là bà ngoại đúng giờ vào phòng ngủ.
Na Thần tắt hết đèn trong phòng đi, trở về phòng mình, đeo tai nghe, tăng âm lượng máy CD lên rồi nằm xuống giường.
[Merry Christmas Mr.
Lawrence] lặng lẽ truyền vào đôi tai, hắn trừng mắt nhìn trần nhà, ánh mắt thấy xon xót. Theo tiết tấu của bản nhạc dần nhanh lên, hắn nhắm mắt lại, nước mắt từ khóe mắt trượt ra.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!