(Đây là các ngoại truyện vụn vặt được tác giả đăng trên weibo trong quá trình viết truyện, thế nên có thể sẽ có chi tiết không khớp với chính văn.)
1.
Sau khi hai người kết hôn.
Vu Hảo không quen ngủ chung với người khác nên quyết định chia phòng. Nhưng trong đêm tân hôn đầu tiên, Lục Hoài Chinh ngủ ở phòng khách, đến nửa đêm nghe thấy tiếng động thì lập tức cảnh giác, song vừa mở mắt đã nhìn thấy Vu Hảo ôm gối đứng trước giường anh. Cô không đi tất, ngón chân dường như rất lạnh, anh bèn ôm người lên giường, mắt nhắm mắt mở thấp giọng dỗ cô: "Sao vậy?
Hửm?"
Vu Hảo nói: "Hay là ngủ chung đi, tân hôn mà chia phòng như thế thì không hay cho lắm."
"Em chắc chứ?"
Căn phòng mờ mờ, cô thấp giọng nói: "Em chưa từng ngủ chung với anh, thử xem sao."
Lục Hoài Chinh cười, "Được."
Vừa tắt đèn, cô nàng đã ngủ rất say, anh nhìn người dưới thân chằm chằm, cả một đêm không hề chợp mắt.
Đêm thứ hai, Vu Hảo vẫn đến.
Cô ôm gối, đáng thương nhìn anh, "Hình như tối qua vẫn ổn nhỉ? Tối nay lại ngủ chung đi."
Lục Hoài Chinh: "Được."
Lại một đêm anh không chợp mắt, vành mắt đen như gấu trúc.
Đêm thứ ba, Vu Hảo lại tới nữa.
Nhưng Lục Hoài Chinh lại vùi đầu vào gối, giọng buồn bực: "Tha cho anh lần này đi."
2.
Tôn Khải và Triệu Đại Lâm cãi nhau đòi ly hôn.
Tôn Khải tìm Lục Hoài Chinh khóc lóc kể lể, "Triệu Đại Lâm quá mạnh, anh thấy Vu Hảo có mạnh đến vậy đâu. Anh có cảm giác trong đội chỉ có cậu mới là người đàn ông có địa vị trong gia đình nhất."
Lục Hoài Chinh uống rượu, "Đúng."
Tôn Khải: "Lại đây người anh em, cậu dạy anh một chút đi, phải làm thế nào mới khiến vợ ngoan ngoãn nghe lời mình, khiến cô ấy mỗi ngày đều quấn lấy, cậu nghĩ xem."
Lục Hoài Chinh đưa mắt nhìn anh ta với vẻ lạ lùng, ho nhẹ một tiếng: "Cái chuyện này… Anh cứ so về thể chất đi, dĩ nhiên là phải kết nối với biểu hiện trên giường."
Tôn Khải:???????
3.
Nối tiếp câu chuyện "chật".
Vu Hảo không hiểu ý của chữ "chật" cho lắm, rất rất lâu sau này cô mới hiểu được.
Ngày hôm đó, Lục Hoài Chinh thi hành nhiệm vụ xong quay về, đã rất lâu rồi hai người không gặp nhau. Anh vừa vừa vào cửa đã thấy Vu Hảo đang loay hoay ở phòng bếp, Lục Hoài Chinh cởi giày ra, đặt chìa khóa lên giỏ ở huyền quan, xỏ dép vào đi tới ôm lấy người từ phía sau đặt lên bồn, vừa cúi đầu hôn cô vừa cởi nút áo mình, cởi một nút lại hôn một cái.
Hai người quay về phòng, Vu Hảo nghe anh liên tục nói chữ này ở bên tai mình.
Đợi đến lúc kết thúc, Vu Hảo hỏi anh, hôm nay em mặc quần áo đâu có chật đâu, là đồ ngủ mà.
"…"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!