Chương 7: (Vô Đề)

Editor: LuChan

"Tôi ở cái lúc bằng tuổi cậu bây giờ, thật sự là, da mặt còn dày hơn cả tường thành."

***

Lục Hoài Chinh chưa về ký túc xá vội, mà ngồi trên bãi cỏ ngậm cỏ đuôi chó nhìn về sân thao luyện.

Anh nhớ lại năm mình nhập ngũ, đúng lúc đón năm mới nên trong đội làm sủi cảo, sĩ quan huấn luyện trưởng đánh cược với anh, nói mình một lúc có thể ăn năm mươi cái sủi cảo, còn Lục Hoài Chinh nói mình có thể ăn bảy mươi cái. Kết quả hai người liền cá cược, mọi người trong đội xúm lại xem náo nhiệt, ồn ào rầm rầm, còn kêu gào ủng hộ. Bình thường sĩ quan huấn luyện trưởng hay dùng nhiều cách khác nhau để hành hạ bọn họ, nên các chiến sĩ đều nghiêng về một phía, cùng chung mối thù, hy vọng Lục Hoài Chinh có thể dập tắt vẻ huênh hoang của sĩ quan huấn luyện trưởng.

Sĩ quan huấn luyện trưởng ăn đến cái sáu mươi tám thì nuốt không trôi nữa, miệng toàn sủi cảo ngạc nhiên nhìn tên tiểu tử trước mặt ăn miếng sủi cảo thứ bảy mươi tám mà không hề đổi sắc.

Nuốt xuống, trợn tròn con mắt lên nhìn: "Dạ dày thằng oắt nhà cậu trâu bò thật đấy."

Hồi nhỏ Lục Hoài Chinh đã là cậu bé ngoan có thể ăn hai bát cơm, đặt biệt là thích món sủi cảo mẹ làm nhất. Chỉ cần lần nào mẹ bắt đầu làm sủi cảo là anh lại xách ghế đẩu ra ngồi bên cạnh, sau đó cùng nặn bánh với bà.

Làm xong thì đợi bố về mới cho vào trong nồi nấu, anh có thể ăn một lúc mấy chục cái sủi cảo làm bằng tay này.

Trước đây mẹ anh làm trong quân đội, tay nghề của bà là được đầu bếp trong đội dạy cho, thế nên dù mới vào đội đã thấy rất thân thiết.

Cho đến năm thứ hai anh thi đậu học viện quân sự thì không còn được ăn loại sủi cảo nào có mùi vị giống vậy nữa.

Từ khi trở thành lính nhảy dù, thực đơn ở nhà ăn không vụ phần lớn đều được chuẩn bị theo thể trạng của anh, không thể ăn tùy tiện được.

Đi lính nhiều năm thế rồi, nhưng ở trong quân doanh anh chỉ nhớ đến hai người phụ nữ.

Một người là mẹ anh.

Còn người kia chính là Vu Hảo.

Thật ra anh rất ít khi nhớ tới Vu Hảo, đa phần chỉ nhớ tới mẹ.

Lần đầu tiên nhớ Vu Hảo là khi năm đầu nhập ngũ sắp kết thúc.

Trong những nhiệm vụ anh thi hành ở liên đội thì cực khổ nhất chính là nhiệm vụ trực đêm, thay phiên nhau, đặc biệt là vào lúc nửa đêm mùa đông. Những khi ấy tuyết rơi rất dày, nhà cửa bên ngoài một mảnh trắng xóa, có một số tên lính già trực đêm quen thói ban đêm nhân khi mọi người ngủ say, chui vào phòng nhét quả cầu tuyết vào trong cổ áo sau đó bỏ chạy ra ngoài, loại chuyện này, làm trăm lần hiệu quả trăm lần, không sợ bất tỉnh.

Người bị đánh thức cũng rất tức giận, giật bắn mình dậy bò xuống giường đuổi theo người ta.

Lục Hoài Chinh tỉnh dậy đúng lúc nên không bị người ta nhét tuyết, trở thành người xem trò vui.

Đấy chỉ là một buổi tối bình thường.

Lúc chuẩn bị thi hành nhiệm vụ đêm, anh thường ngậm điếu thuốc đứng trước cổng dãy nhà, đợi người chiến hữu cùng ca trực dạy dỗ bên trong một trận ra trò.

Liên đội cấm hút thuốc nên anh chỉ ngậm cho đỡ thèm, tiện tay cầm cành cây dưới đất lên, chẳng hiểu sao lại viết tên của Vu Hảo, anh gạch một nét dài, chậm rãi viết, lúc viết không để ý, đến khi viết xong thì vất cành cây đi cúi đầu nhìn.

Hai chữ "Vu Hảo" đập thẳng vào mắt anh.

Chữ viết rất đẹp, nét chữ cứng cáp. Hồi nhỏ anh từng học chữ với ông ngoại nhưng anh lại không có kiên nhẫn, học bữa đực bữa cái, tính tình lại bướng bỉnh, ngày nào cũng bị ông ngoại cầm chổi lông gà rượt đánh, vất vả lắm mới học được thì ông ngoại không chịu dạy tiếp nữa, ông bảo viết thư pháp thì cứ phỏng theo mẫu nhiều là được, còn lại thì phải xem cháu có căn cốt không.

Hiển nhiên Lục Hoài Chinh không có căn cốt rồi, cùng lắm thì luyện chữ nhiều thôi, anh cảm thấy hồi bé bản thân mình thật quá cực khổ.

Cho nên khi biết Vu Hảo chơi được nhiều nhạc cụ đến thế, đương khi những người khác đều ngưỡng mộ cô, thì trong đầu anh bật ra một suy nghĩ ——

"Không biết hồi nhỏ cô ấy bị đánh bao nhiêu nhỉ."

Từ đó về sau, trong quãng thời gian ấy anh thường hay nhớ về tuổi dậy thì, nhớ đến Vu Hảo, mà mỗi lần nhớ tới lại không phải là chuyện tốt đẹp gì.

Sau đó, coi như hình thành thói quen.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!