Không một ai hay Vu Hảo đã xuất viện.
Lục Hoài Chinh ngồi trong xe suốt một đêm, chờ đến khi anh định thần lại, dụi mắt, nơi chân trời đã xuất hiện lớp trắng bạc, trông như vòm miệng há to, tia sáng mong manh rọi xuống, dần bao trùm bệnh viện.
Anh về nhà tắm rửa thay quần áo rồi lập tức tới bệnh viện. Đợi đến khi anh cầm đồ ăn sáng đi vào, y tá nói Vu Hảo đã xuất viện rồi.
Anh ngớ người, hỏi y tá: "Một mình?"
Y tá gật đầu, nghi ngờ nhìn anh, hình như đã nhận ra anh là ai, còn đang tính nói thì Lục Hoài Chinh đã lễ phép cảm ơn, xoay người ném đồ ăn vào thùng rác, sau đó vội vã chạy xuống lầu.
Đã mấy năm anh không hay ra ngoài, không quá quen thuộc với đường xá Bắc Kinh, nhưng vẫn còn nhớ mang máng đường về nhà cô, đến khi tới nơi, anh mới phát hiện mình không thể vào tiểu khu được.
Bất đắc dĩ, anh gọi điện cho giáo sư Hàn.
"Tôi là Hoài Chinh đây, xin lỗi vì mới còn sớm mà đã làm phiền thầy, có điều Vu Hảo đã tự xuất viện, tôi khá lo cho cô ấy."
"Tôi có gọi nhưng cô ấy tắt máy."
"Được, tôi đợi thầy."
Ba phút sau, giáo sư Hàn nhanh chóng gọi lại, nói cho anh biết Vu Hảo đang ở viện nghiên cứu. Lục Hoài Chinh cám ơn rồi cúp máy, nhanh chóng chạy đến viện nghiên cứu, vừa dừng xe thì đã thấy Vu Hảo đứng ở cổng chờ anh.
Nhiệt độ buổi sáng hơi lạnh, có vẻ cô rất lạnh, rụt vai lại, khẽ xoa cánh tay.
Lục Hoài Chinh tắt máy xuống xe, cởi áo khoác đi tới cạnh cô.
Từ xa Vu Hảo đã nhìn thấy người đàn ông anh tuấn bước về phía mình, anh vừa đi vừa cởi áo khoác, gió thổi tóc anh bay bay, vuốt ve đường nét rõ ràng trên mặt anh, giống hệt cái ngày dưới sân huấn luyện trước đây, anh cũng y như vậy, vừa kết thúc buổi tập liền đi về phía cô, có điều lúc đó là cởi quân phục.
Lúc bấy giờ, Vu Hảo như thể khoác lên người mình trọng trách của anh, tỏ ra nặng nề.
"Sao lại xuất viện?"
Lục Hoài Chinh khoác áo lên người cô, hơi ấm vẫn còn vương, lại có mùi phái nam nhẹ nhàng khoan khoái.
Vu Hảo ngẩng đầu, nói: "Giáo sư Hàn nói anh tìm em? Có chuyện gì không ạ?"
Cô hỏi rất cẩn trọng, như thể sợ Lục Hoài Chinh nghĩ cô suy nghĩ nhiều.
Đáy lòng anh chua xót, cúi đầu nhìn cô, cuối cùng lắc đầu, "Không có gì, buổi sáng tới thăm lại nghe nói em xuất viện rồi, gọi điện thì em tắt máy, không phải nói không muốn xuất viện à?"
Vu Hảo cười cười lấp liếm, nụ cười kia khiến anh càng đau lòng.
Cô nói: "Dù sao cũng phải làm việc mà." Nói xong lại nhìn anh, hờ hững bảo: "Em đã khỏe hơn rồi, sau này anh không cần tới thăm em nữa."
Rồi cô mỉm cười, chà xát cánh tay.
Nhưng Lục Hoài Chinh vẫn cứ nhìn cô đau đáu, cái nhìn ấy sâu hệt đầm nước, như thể muốn hóa đá.
Vu Hảo khó hiểu nhìn anh hỏi: "Anh sao thế?"
Ánh mắt kia vẫn bất động, sáng rực như bó lửa trong bụi mận gai, dễ dàng lan đến đáy mắt cô. Lục Hoài Chinh dựng cổ áo cô lên, nhẹ nhàng che kín cho cô, thấp giọng nói:
"Sau này, để anh bảo vệ em nhé?"
Âm thanh trầm khàn nhưng đầy kiên định, chợt dấy lên rung động tại cõi lòng bình lặng trong cô.
"Dù nửa năm sau anh bị lây bệnh thật, chúng ta không thể kết hôn, dù em có gả cho người khác, thì anh cũng sẽ bảo vệ em, chỉ bảo vệ một mình em."
Cô im lặng nhìn anh, người đàn ông trước mắt đây còn dịu dàng hơn mọi khi, cô như trông thấy chàng trai từng tùy ý hào hứng của năm nào, nhưng chỉ có vẻ dịu dàng của hôm nay là làm cô sa vào.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!