Triệu Đại Lâm còn chưa nói hết, Vu Hảo đã xông ra ngoài.
Để lại Triệu Đại Lâm và giáo sư Hàn trong điện thoại trố mắt nhìn nhau, giáo sư Hàn khó hiểu, hỏi Triệu Đại Lâm: "Con bé sao đấy?"
Triệu Đại Lâm tiếp tục dọn dẹp tài liệu.
"Gây gổ ấy mà."
Giáo sư Hàn cười khà, bắt đầu hoài niệm, "Cả hai đều còn trẻ, bình thường thôi."
Bỗng Triệu Đại Lâm ngẩng đầu nhìn ông: "Rốt cuộc thầy để Thẩm Hi Nguyên đến làm gì vậy?"
Giáo sư Hàn: "Thì đưa tài liệu đấy."
Triệu Đại Lâm nhướn mày: "Đưa tài liệu? Vậy vì sao cả ngày anh ta cứ quấn lấy Vu Hảo thế, Lục Hoài Chinh nhìn mà không nổi đóa mới là lạ. Mà thế cũng thôi đi, đã mấy ngày rồi không thấy cậu ta đến tìm Vu Hảo."
Giáo sư Hàn thở dài: "Không phải cậu ấy đến Vân Nam nghiên cứu sao, đúng lúc hôm đó đang gọi điện với em nên thầy mới giao tài liệu cho cậu ấy, nhờ cậu ấy đem đến cho bọn em, tiết kiệm thời gian còn gì."
Triệu Đại Lâm đặt đồ trong tay xuống, vẫn không tin: "Sao em cứ cảm thấy thầy sắp xếp chuyến này có gì đó là lạ."
Cuối cùng giáo sư Hàn cũng không gạt nữa, cười một tiếng: "Sao em thính quá vậy."
Triệu Đại Lâm cảnh giác, nhíu mày: "Có chuyện thật ạ?"
Giáo sư Hàn thôi cười, vẻ mặt ưu sầu, khẽ gật đầu: "Em đừng để ý, thầy nghe nói Tiểu Thẩm đi chuyến này phải chịu khổ rồi, đến lúc về thầy sẽ mời cơm các em, cũng gọi Lục Hoài Chinh đến."
Triệu Đại Lâm nói nhỏ: "Người ta không có rảnh đâu."
***
Trên đường đi tìm Lục Hoài Chinh, Vu Hảo bắt gặp Thẩm Hi Nguyên đang đi tới ở đối diện.
Hai người chạm mặt nhau, Thẩm Hi Nguyên ngăn cô lại: "Em đi đâu đấy?"
Vu Hảo đi lướt qua anh, phát hiện Tôn Khải đang dẫn một đám người tập họp ở cửa, xếp hàng lục tục lên đường, nhưng không thấy Lục Hoài Chinh đâu. Cô sốt sắng, hét to một tiếng: "Tôn Khải!"
Tôn Khải nhìn sang, chân nhấc lên liền khựng lại.
Cô vội nói với Thẩm Hi Nguyên: "Anh, em đang có chuyện." Rồi chạy về phía Tôn Khải.
Tôn Khải đứng đợi cô chạy tới, vô cùng kiên nhẫn.
"Tìm anh à?"
Vu Hảo gật đầu, mắt quét nhìn khắp nơi, cũng không thấy người đâu, thốt lên hỏi: "Lục Hoài Chinh đâu ạ?"
Tôn Khải cười híp mắt nhìn cô, nói: "Uống thuốc ở chỗ Thiệu Phong."
"Anh ấy cũng đi cùng các anh à?"
"Chứ gì nữa." Tôn Khải vẫn cười, hất cằm về phía sau, chỉ vào Thẩm Hi Nguyên đứng đằng xa, nói: "Lúc này mới nhớ đến Hoài Chinh của bọn anh hả, đàn anh còn chờ em ở sau kia kìa."
Lời châm biếm này rất quá đáng, Vu Hảo không khỏi nhìn anh ta, "Cái gì?"
Tôn Khải vừa dứt lời thì thấy Lục Hoài Chinh từ đằng sau đi đến, rất thức thời ngậm miệng không nói gì, mắt nhìn ra sau, "Cậu ta đến rồi kìa."
Vu Hảo ngoái đầu.
Thấy Lục Hoài Chinh bước ra khỏi tòa nhà hành chính, mặc đồ rằn ri đội mũ sắt, balo căng phồng, men theo con đường cỏ xanh từ từ đi đến. Mặt trời treo cao chói mắt, anh đi rất nhanh, ánh mắt vẫn đầy thờ ơ, như có như không nhìn Thẩm Hi Nguyên đứng bên cạnh, lúc xuống bậc tam cấp còn đệm chân theo thói quen.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!