Chương 42: “Thẩm Hi Nguyên, anh ấy đến Vân Nam nghiên cứu, giáo sư Hàn nhờ anh ấy đem vài thứ đến.”

"Kết hôn?" Vu Hảo ngẩng đầu, lẩm bẩm.

Người đàn ông thấy cô nhìn mình ngơ ngác thì không khỏi buồn cười, cúi đầu trêu cô: "Không phải từ sớm em đã muốn kết hôn với anh rồi à?"

"Không có "từ sớm"." Vu Hảo cãi lại.

"Ừ thì không phải." Tuy nói thế, nhưng hai vai Lục Hoài Chinh đã run rẩy vì cười.

Lúc này, trong tai nghe Lục Hoài Chinh truyền đến giọng của Trần Thụy, anh nắm dây tập trung lắng nghe, rồi ừ một tiếng, "Đến liền."

Bấm nút tắt, anh cúi đầu nhìn Vu Hảo, cô nhạy bén phản ứng, "Phải đi rồi ạ?"

Anh gật đầu, nói thật: "Bố Tạp Tạp đã được đưa vào bệnh viện ở thị trấn, bên kia còn một đống chuyện cần xử lý, phải đi rồi."

Rồi anh cúi người, giơ tay vuốt tóc cô ra sau tai, nói: "Đừng lo gì hết, nghe nói có thuốc kháng virus rồi, lãnh đạo đã để người đưa đến."

Vu Hảo ngẩng phắt đầu lên, "Thật ạ?"

Anh gật đầu, véo tai cô nói: "Đã yên tâm chưa?"

Còn không đợi cô đáp thì ngoài cửa truyền đến tiếng ho khan, Triệu Đại Lâm đang đứng ngay cửa.

Lục Hoài Chinh lúng túng thu tay về, bất giác gãi sau tai rồi đút tay vào trong túi, vờ ho, "Đi đây."

Vu Hảo đứng bật dậy, "Em đi với anh, em phải về văn phòng."

Triệu Đại Lâm trợn mắt, "Hai người làm gì mà như thể đang nói xấu chị vậy."

Vu Hảo nghe thế liền vội nói: "Không có đâu."

Triệu Đại Lâm đảo mắt xem thường, cố ý trêu cô: "Không sao, dù em có nói xấu chị chị cũng không giận, dù gì bây giờ em có chỗ dựa là đội trưởng Lục rồi mà, đúng không nhờ?"

Vu Hảo vô thức nhìn sang Lục Hoài Chinh, còn không đợi cô mở miệng thì anh đã nhướn mày, lười biếng nói: "Không dám tính là chỗ dựa, nhưng tóm lại sau này đã là người của tôi rồi, không thể để người khác dễ dàng bắt nạt được, đúng chứ?"

Vu Hảo nghe câu "người của tôi" mà tim giật thót, người đàn ông này tùy tiện nói câu nào cũng có thể khiến cô tâm thần không yên, đúng là tuyệt thật.

Hai người sóng vai xuống lầu, Vu Hảo đi cạnh anh, thấp giọng nói: "Anh không phát hiện gần đây chị Triệu có vẻ lạ… cứ hay thích giận dỗi vu vơ…"

Lục Hoài Chinh đút hai tay trong túi, nghiêng đầu nhìn cô, một tay đè lên đầu cô xoa xoa, "Có lẽ chị Triệu của em gặp khó khăn trong tình yêu nên mới muốn tìm chỗ phát tiết thôi."

Vu Hảo ngẩn người, tự nhủ: "Đâu có nghe nói chị ấy yêu đương đâu."

Lục Hoài Chinh đè mạnh lên đỉnh đầu cô, thở dài đầy sâu xa: "Học tâm lý học nhiều năm thế rồi mà EQ không tiến bộ chút nào."

"Em đã đo EQ rồi nhé, không thấp."

Lục Hoài Chinh không tin, nhướn mày nhìn kỹ cô một lượt từ đầu đến chân.

"Thật?"

"Anh không tin à?"

"Ừ, anh tin."

Lục Hoài Chinh đạp lên nấc thang cuối cùng, thu tay về đút lại trong túi quần, thuận miệng đáp, khẩu khí ấy như thể bất kể cô nói gì, anh đều tin hết.

Mười một giờ rưỡi, trực thăng đến nơi, không dừng lại mà ném thẳng túi thuốc từ trên không xuống, kính cẩn chào họ rồi lái đi, tiếng động cơ vang vọng khắp núi. Trần Thụy nhận được thuốc liền chạy ngay về đội.

Vu Hảo thấy Lục Hoài Chinh uống thuốc xong, trong lòng vẫn còn lo lắng, hỏi Thiệu Phong: "Thuốc này có tác dụng phụ không? Xác suất ngăn ngừa là bao nhiêu?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!