Như có dòng điện xẹt qua khiến Vu Hảo tê dại chân tay, ngón chân không cử động được, cả người mềm oặt nằm trên giường hí mắt nhìn anh.
Trong phòng không bật đèn, ngoài cửa sổ trời mang sắc lạnh, trăng sáng nhảy vào phòng trải một lớp sáng bạc lên sàn, gió lạnh thổi rèm bay phất phơ như gợn sóng lăn tăn.
Lục Hoài Chinh chống tay lên giường, tay khác đỡ sau gáy cô dùng sức kéo cô áp sát mình, nghiêng đầu cắn môi dưới cô rồi chuyển sang gặm nhấm. Vào lúc này đáy mắt lạnh lùng của anh ngập tràn sắc phong lưu, não Vu Hảo căng ra đau nhức như thể trần nhà sập xuống.
Lúc này không có lão Lý.
Anh không hôn bá đạo như lần trước, cũng không sốt ruột đưa lưỡi vào, ngậm lấy cánh môi cô mút từng chút một.
Hơn nữa anh còn không nhắm mắt khi hôn, vừa hôn vừa nhìn cô. Vu Hảo cố tình không nhìn anh, anh nghiêng đầu hôn rồi chặn tầm mắt cô lại, cô càng tránh anh càng không chiều, lại còn nhếch miệng cười.
Rồi dần dần ——
Anh thôi cười, nâng đầu Vu Hảo từ từ đặt lên gối, không còn nhấm nháp hôn cô như nghịch nước nữa, mà là nặng nề cúi đầu ngậm lấy môi cô rồi cạy mạnh ra, dọc theo má trong ấm áp dụ dỗ cô.
Trong khoảnh khắc đầu lưỡi chạm vào nhau, tim Vu Hảo run lên, rụt về.
Cô bị Lục Hoài Chinh đè lên gối dụ dỗ một trận, anh cúi đầu, thấy hàng mi cô run rẩy thì từ từ lui ra, quay sang cọt cọ vào tai cô, mổ lấy viền tai trắng trẻo, thấp giọng dỗ cô: "Sợ à?"
Hỏi xong lại hôn tiếp, nhẹ nhàng mổ lên.
Lần này anh rất "ngoan", chỉ hôn môi mà thôi. Vu Hảo bị hôn tới nỗi đầu óc căng ra, không biết đông tây nam bắc ra sao, trả lời cũng ngắt quãng, con chữ mơ hồ đều bị anh nuốt vào trong miệng: "… Mắt anh… Đỏ quá."
Lục Hoài Chinh đỡ sau gáy cô đề phòng cô ngửa đầu nhiều dễ mỏi, chỉ hận không thể mọc thêm tay để làm thêm việc khác, dù trong đầu có nghĩ nhiều đến đâu thì anh vẫn rất quy củ, cũng sợ dọa cô.
Có vẻ anh rất thích tai cô.
Anh hết cắn rồi lại liếm dái tai cô, Vu Hảo sợ nhột, mấy lần bị anh hôn muốn quẫy chân né tránh nhưng đều bị giữ lại, siết chặt, mơ hồ nói: "Còn cử động nữa là tối nay không đi được thật đâu đấy."
Vu Hảo sợ hãi ngẩn ra, ngoan ngoãn rụt người nhắm mắt để anh hôn thỏa thích.
Cho đến khi ——
Vu Hảo chợt thấy ấm áp trên môi mất đi, bèn mở mắt ra, Lục Hoài Chinh vẫn trong tư thế một tay chống giường, khẽ nghiêng đầu như lắng nghe động tĩnh bên ngoài, Vu Hảo thấp giọng hỏi: "Sao vậy ạ?"
"Đàn chị của em về rồi." Anh cúi đầu cười, có cảm giác tiếc nuối vì bị người ta quấy rầy.
Vu Hảo đỏ mặt ngồi bật dậy, tựa vào đầu giường sửa lại tóc tai quần áo, Lục Hoài Chinh cũng chống người ngồi dậy, dạng hai chân chống xuống đất. Dưới ánh trăng bàng bạc anh nghiêng đầu nhìn cô luống cuống sửa sang, sau đó anh mở đèn đầu giường lên, giơ tay vuốt mấy sợi tóc mai tán loạn ra sau tai, dịu dàng nói: "Đừng cuống, vẫn còn ở tầng một."
Vu Hảo không tìm được sợi dây buộc tóc nên cầm luôn cây bút trên tủ đầu giường búi lên sau gáy, hoảng loạn nhìn anh.
Kỹ năng này, trước kia Lục Hoài Chinh cũng từng gặp rồi. Hồi cấp hai anh đã từng thấy cô búi tóc như thế một lần, hình như trong tiết thể dục thì phải, đang học dở thì chun buộc tóc của cô bị đứt, cô liền lấy bút búi lên, không để xõa.
Mà hiện tại, động tác này phảng phất như thể quay lại ngày trước, làm anh xuất thần.
Triệu Đại Lâm vừa vào cửa thì thấy được cảnh tượng như thế này.
Vu Hảo ăn mặc chỉnh tề, tóc búi gọn gàng sau đầu không dư sợi tóc nào, ngồi dựa vào đầu giường. Lục Hoài Chinh ngồi bên mép giường, gập người, cùi chỏ chống trên đầu gối, cả hai vờ như nghiêm túc thảo luận ——
Nói cho đúng thì là một mình Vu Hảo giả vờ nghiêm túc, tự biên tự diễn thảo luận vụ án với người đàn ông ngồi ở mép giường.
"Chúng ta vẫn chưa biết được đối phương có đồng bọn hay không, nhưng em có thể khẳng định hắn ta không phải là phần tử vũ trang ——"
Lục Hoài Chinh chẳng hề đoái hoài đến cô, cúi đầu chống tay ngồi yên.
Ngẩng đầu lên thì thấy Triệu Đại Lâm đi vào, anh cũng chẳng giấu giếm mà trái lại còn thoải mái gật đầu chào hỏi cô ấy, rồi lúc này mới quay sang xoa đầu Vu Hảo, trực tiếp vạch trần cô: "Được rồi, khỏi vờ vịt nữa, chị Triệu của em cũng là người từng trải, hiểu cả mà."
Vu Hảo trợn mắt với anh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!