Trong phòng thẩm vấn.
Ánh đèn vẫn tù mù như thế.
Nói cho chính xác thì đây là phòng giam, trong đơn vị đồn trú không có phòng thẩm vấn riêng. Bên trong chỉ đặt một giường một ghế, Vu Hảo ngồi trên ghế, gã đàn ông kia ngồi ở đầu giường, hai chân giẫm xuống đất, còng số 8 còng tay gã vào thanh ngang ở đầu giường. Lúc này gã nhe răng vàng khè cười với Vu Hảo, diện mạo xấu xí tởm lợm làm Triệu Đại Lâm đứng ngoài nhìn vào mà mắc ói.
Gã ta nói tiếng Việt.
Vu Hảo và Triệu Đại Lâm nghe không hiểu, tuy nhiên có thể nhận ra không phải câu gì hay ho.
Nhưng cả Tôn Khải và Lục Hoài Chinh đều nghe hiểu, bọn họ quanh năm trú đóng ở biên giới, đã từng học gần một trăm ngôn ngữ ở các quốc gia, đây cũng là hạng mục cần phải khảo hạch hằng năm. Hai người họ có quen biết với người Việt Nam, rõ ràng khẩu âm này không phải là của người Việt.
"Có cần gọi Vu Hảo ra không?" Tôn Khải dán mắt nhìn nhất cử nhất động trong phòng giam, hỏi Lục Hoài Chinh ở bên đầu dây.
Bên kia im lặng một lúc lâu rồi mới nói: "Anh phái người vào đi, đừng để hắn lại gần Vu Hảo."
Tôn Khải liền quay đầu ra hiệu, một chiến sĩ cầm súng đứng cạnh lập tức đẩy cửa đi vào.
Vu Hảo vẫn bình tĩnh nhìn gã đàn ông kia, dùng tiếng Anh hỏi lại hắn: "Anh nói gì?"
Lúc này đối phương đã thôi vòng vo, rướn cổ đưa người nhô lên trước, há to miệng như con cá sấu, dùng tiếng Trung nói từng câu từng chữ với cô:
"Tôi nói, cô là xử nữ, sạch sẽ đến mức tôi muốn nằm trên cô… Ha ha ha ha ha ha ha…"
Tràng cười thô bỉ vang vọng trong phòng giam.
Lúc hắn nói, thân thể vươn về phía trước, cách khá gần bóng đèn màu trắng treo trên đỉnh đầu.
Vu Hảo càng thấy rõ biểu cảm trên mặt gã, da tay ngăm đen như bôi mực, hai mắt đen láy nhưng đầy dung tục, thậm chí mỗi một sợi râu cô cũng thấy rõ, bao gồm cả vùng lợi màu đỏ lở loét làm người ta buồn nôn kia nữa.
"Anh giấu chất nổ ở đâu?" Dạ dày như có sóng cuộn trào, Vu Hảo cố nén vẻ chán ghét hỏi.
Gã đàn ông lại tiến đến gần hơn, lỗ mũi to chun lại như đang hít hà hưởng thụ không khí trong căn phòng, "Cô thơm thật đấy, thơm hơn đám đàn bà kia nhiều."
Tay Lục Hoài Chinh nắm điện thoại trắng bệch ra.
Rồi anh nghe thấy Vu Hảo không mặn không nhạt hỏi lại gã: "Đám đàn bà?"
Gã đàn ông hỏi ngược lại: "Cô không biết ư? Trấn trên có một con đường, đàn ông bọn họ ra ngoài đi làm, còn đàn bà sống nhờ bán dâm." Nói rồi ánh mắt chậm rãi chuyển từ trên người Vu Hảo sang chiến sĩ cầm súng ở cửa, "Đám đàn ông trong đội các cô đây, cũng thường xuyên đến đấy."
Vu Hảo ngoái đầu nhìn, người chiến sĩ tức giận chĩa súng vào gã: "Mày nói bậy bạ gì đấy hả!!"
Gã lơ đãng tự vui.
"Xem ra, anh rất quen thuộc với thị trấn này?" Vu Hảo không bị ảnh hưởng, vẫn không đổi sắc nhìn gã.
Gã ta thôi cười, khôi phục vẻ mặt lạnh lùng, quay đầu đi không để ý đến cô.
Vu Hảo mở miệng lần nữa: "Chúng ta cùng chơi một trò được không?"
"Tôi khuyên cô, chớ có thử thăm dò giới hạn cuối cùng của tôi nữa, đừng tự chuốc phiền!" Bỗng gã đàn ông lạnh giọng cảnh cáo cô.
Cuộc nói chuyện kết thúc.
Vu Hảo cúi người dựa lên bồn rửa tay ở nhà vệ sinh, hai tay chống thành bồn, trong một thoáng hoảng hốt xuất thần, nước chảy róc rách, thời gian như ngừng lại.
Tôn Khải đợi ở ngoài cửa đã lâu, không thấy cô đi ra thì nhìn sang Triệu Đại Lâm, Triệu Đại Lâm đang dựa vào tường hút thuốc, nhìn sang theo tầm mắt, hiểu ý dập thuốc đi vào.
Thì thấy được cảnh tượng như thế.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!