Mười hai năm.
Nếu nói tế bào cơ thể người thay mới bảy năm một lần thì giờ đây cũng sắp đến lượt thứ hai rồi, giả dụ con người cũng như thế, đi vòng một vòng lại quay về, thì người đứng tại điểm bắt đầu kết thúc chính là anh. Vu Hảo không nói được đây là cảm giác gì, lúc ấy trong lòng cảm thấy, có lẽ cô có thể thích người đàn ông này cả đời.
"Bao giờ anh về?" Cô thấp giọng hỏi.
"Ngày mai." Lục Hoài Chinh đáp.
"Vậy em chờ anh."
"Được."
Rồi một thoáng không ai nói gì mà cũng chẳng tắt máy, cứ áp điện thoại vào tai im lặng lắng nghe tiếng thở đều đều của đối phương, vừa nhắm mắt, lại cảm thấy người như đang ở trước mặt.
Lục Hoài Chinh cười hỏi: "Không có gì nói với anh hả?"
Vu Hảo đáp: "Anh cũng không có à?"
"Không," Lục Hoài Chinh dừng lại, khẽ hít một hơi, lại đặt chân lên bậc thềm lần nữa, ngẩng đầu nhìn trời cao, "Trong lòng có một bụng lời, em muốn nghe gì?"
"Nói cái gì?"
Anh thấp giọng cười, "Thì tương tự câu ban nãy."
Lại trêu cô rồi.
"Anh không nói được câu nào đứng đắn hả?" Vu Hảo vặn xoắn vạt áo trách anh.
"Em chưa yêu bao giờ sao?" Lục Hoài Chinh thôi cười, nghiêm túc nói: "Đang hẹn hò không nói mấy lời này thì nói gì nữa, chẳng lẽ một ngày ba bữa chỉ ăn uống ngủ nghỉ? Vậy đâu có được. Hay em muốn thảo luận lý tưởng khoa học của em với anh?"
"Ai… ai hẹn hò với anh hả." Vu Hảo đỏ mặt.
Sao chính thức xác lập quan hệ mà không báo một tiếng? Nào có chuyện một phía tuyên bố thế đâu, ai thèm chơi trò "lòng tường tỏ nhưng không nói rõ" với anh chứ.
"Thế à?" Lục Hoài Chinh hờ hững đáp: "Nhưng lão Lý cũng nhìn thấy rồi."
Mặt Vu Hảo lập tức đỏ như gấc, tim đập thình thịch, cắn răng:
"Anh còn mặt mũi mà nói sao."
"Làm cũng làm rồi, có gì mà không dám nói." Anh thẳng thừng đến độ muốn người ta bóp chết, "Lão Lý không phải là người lắm mồm."
Thật ra hôm đó anh cũng rất thấp thỏm, lúc ngồi trên xe còn nghĩ rất lâu, có phải vừa nãy dùng sức hơi quá không, nếu Vu Hảo bị sưng thì lúc về không cần lão Lý nói, e là mọi người cũng nghĩ xiêu vẹo. Anh vốn không định nhanh như thế, dù sao ở trong quân đội cũng có nhiều cấm kỵ, truyền ra cũng không dễ nghe lắm, anh thì không lo, chỉ sợ làm xấu thanh danh Vu Hảo, khiến giáo sư Hàn khó chịu.
Lúc đi thấy cô như thế, anh sợ khi cô về sẽ nghĩ nhiều không tập trung, đợi anh trở lại e là đã thay đổi. Cho nên khi xe sắp lăn bánh, anh không có nhiều thời gian cân nhắc, đầu óc nóng lên xoay người lại.
Dù sao gì, cô không từ chối, tuy có vẻ không rành lại còn rất luống cuống.
Thậm chí khi Lục Hoài Chinh hôn đến cuối cô còn rùng mình, xem ra cần phải tập thêm.
Cả hai người không ai muốn tắt máy mà cũng chẳng nói gì, cứ thế im lặng cầm điện thoại nghe tiếng gió thổi đến, vù vù sột soạt, như thể bầu không khí này là vòng sáng ấm áp bao phủ quanh cả hai, không ai đành lòng phá vỡ.
Triệu Đại Lâm nói chuyện điện thoại với giáo sư Hàn xong cũng không nỡ làm phiền Vu Hảo.
Từ Từ vâng lệnh Lịch Hồng Văn đến tìm Lục Hoài Chinh cũng chẳng dám quấy rầy anh.
Cho đến khi Lục Hoài Chinh chủ động tắt máy, cất điện thoại vào túi, vừa ngoái đầu thì trông thấy Từ Từ đứng đằng xa nhìn anh.
Từ Từ vội đi đến, nói: "Mau lên, lãnh đạo tìm cậu đấy."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!