Chương 30: Non sông bất khuất

Vào sáng sớm, núi non tĩnh lặng, đỉnh núi xanh ngút ngàn được một lớp sương mỏng phủ lấy, mây nơi chân trời trông lạnh lẽo đến tột cùng.

Đêm qua có mưa xuân nên đường lên trấn toàn là bùn lầy, xe đi trên đường hơi rung lắc.

Lúc Vu Hảo lên xe, Lục Hoài Chinh vẫn còn đứng ven đường tạm biệt chú chó nhỏ.

Cô ngồi trong xe, qua khe hở trên kính nhìn ra bên ngoài, người đàn ông khom người không biết nói gì với chú chó mà chú ta kêu oẳng oẳng, hai mắt long lanh lấp lánh nằm trên đất nhìn anh.

Lục Hoài Chinh lại cúi người vỗ lên đầu nó chào tạm biệt.

Hình như tài xế cũng có biết con chó này, quay qua giải thích với Vu Hảo: "Chú chó này được đội trưởng Lục cứu hồi năm ngoái khi tới đây tập huấn. Tôi nhớ lúc ấy hai chân của nó đã bị gãy, đội trưởng Lục đưa nó đến tiệm thú cưng ở trấn bên cạnh điều trị hai tháng. Kết quả chân còn chưa lành mà ngày nào nó cũng chạy qua quân khu này." Tài xế giơ tay chỉ về phía dưới bóng cây tùng cách đó không xa, "Nó thường ngồi ở đó đấy, ngày nào cũng vậy.

Kể ra nó cũng chân thành lắm, lúc đội trưởng Lục không có ở đây thì chả thấy nó tới bao giờ. Mà đội trưởng Lục vừa đến, nó còn chạy nhanh hơn người khác. Các chiến sĩ ai cũng cười, bảo đây là "bạn gái" của đội trưởng Lục."

Vu Hảo cũng mỉm cười.

Lục Hoài Chinh mở cửa xe cúi người ngồi vào, thấy cô nhoẻn miệng cười thì ngẩn ra, rồi nhanh chóng bình tĩnh đóng cửa xe, dặn tài xế lái xe.

Đường đến trấn trên mất bốn mươi phút.

Đêm qua Vu Hảo nấp trong chăn nghĩ rất nhiều điều, trong bốn mươi phút đó nên nói gì đây. Đến trấn trên là anh phải đi rồi, tính tới tính lui chỉ được ở chung với nhau có mấy chục phút trên xe.

Một buổi tọa đàm bốn mươi phút, cô cảm thấy nó dài thật dài; vậy mà ở cùng anh bốn mươi phút lại cảm thấy ngắn ngủi biết bao, trôi qua cái vèo.

Nay trong xe có thêm một người, cô lại càng không quen nói chuyện này nọ ở trước mặt người lạ. Mà anh tài xế lại rất nhiệt tình lắm lời, suốt buổi nói chuyện liên tục với Lục Hoài Chinh, nói chuyện trời nam đất bắc, từ hàn huyên chính trị cho đến xây dựng quốc gia. Cô không có thói quen ngắt lời người ta mà cũng không thích chen ngang vào, thế nên là Vu Hảo im lặng suốt hai mươi phút, cúi đầu nhìn đồng hồ, đã bảy giờ hai mươi tư rồi.

Tài xế nhìn Vu Hảo qua gương chiếu hậu, hỏi: "Bác sĩ Tiểu Vu muốn mua gì vậy?"

Mua gì?

Cô có mua gì đâu, cô đi tiễn người yêu mà!

"Lão Lý, anh ăn sáng chưa?" Lục Hoài Chinh ngồi bên bỗng nói một câu không đầu không đuôi.

Lão Lý *a* lên, nhìn sang, nói: "Ăn rồi ăn rồi."

Lục Hoài Chinh gật đầu, nhìn ra ngoài cửa sổ – nhìn ngọn núi đang trong độ xanh um xum xuê, rồi giả như lơ đãng nói: "Tôi đưa bác sĩ Tiểu Vu đi ăn chút gì đó đây, anh có định lái xe lên trấn vài vòng không?"

Lão Lý sảng khoái đồng ý, "Được được, hai người đi ăn đi, tôi đến đầu cầu xem người ta chơi cờ là được rồi. Bác sĩ Tiểu Vu mua đồ xong thì gọi điện thoại cho tôi nhé."

Vu Hảo chợt quay đầu hỏi anh, "Mấy giờ anh lên máy bay?"

"Hai giờ chiều."

"Tới đó kịp không?"

"Không sao. Qua trước một tiếng là được."

Từ đây đến sân bay mất bốn tiếng, nếu chín giờ bắt đầu khởi hành thì may ra tới kịp, cộng thêm thân phận của Lục Hoài Chinh thì có thể đi làn đường ưu tiên, vậy là sẽ đến kịp trước thời hạn nửa tiếng. Tính toán như vậy, hai người còn có thể ở chung với nhau hơn một tiếng.

Cảm giác tìm lại được sức sống đó cứ như việc sắp hết pin đến nơi rồi, nhưng vừa đảo mắt cái lại đầy pin, thật không chân thực.

Trấn trên có kênh đào cổ nhuốm màu năm tháng lịch sử, nước chảy róc rách, cầu vắt ngang hai bên bờ sông như nối cả mạch tình.

Đúng bảy giờ bốn mươi phút xe dừng ngay đầu cầu, lão Lý đậu xe ven đường rồi đi tới xem người ta chơi cờ dưới cầu. Trấn không lớn lắm nên lúc nào cũng tụ tập cùng một nhóm người, có người nhận ra lão Lý, trò chuyện với anh ta.

Nắng ban mai chan hòa xuyên qua tầng mây, lưu lại dải sáng thưa thớt trên phiến đá xanh nơi con đường chật hẹp. Con đường cổ yên ắng uốn lượn trải dài qua những ngôi nhà cổ xưa cũ nát, trên mặt tường loang lổ hai bên có vết xanh đen bám đầy rêu xanh, tựa như có thể nhìn thấy vòng xe của năm tháng.

Cơn gió mát lạnh thổi qua, mang theo mùi của rêu xanh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!