Hoàng hôn mờ mờ, mặt trời khuất bóng ở đằng Tây.
Bên ngoài trạm canh gác là ngọn đồi xanh biếc, ráng chiều nhạt nhòa vấn vít trên đỉnh đồi, một mảng đỏ thẫm lan rộng nơi chân trời, tia sáng ấm áp ấy trải dài trên vai Lục Hoài Chinh, khiến cô chìm đắm vạn phần.
Trên thế giới này luôn có một nhóm người như thế, bọn họ băng qua bao dòng sông chảy xiết, vượt qua bao núi non hiểm trở, canh gác tại những nơi hẻo lánh không ai biết, nhưng không hề vì công danh lợi lộc mà chỉ vì tín ngưỡng trong lòng.
Lục Hoài Chinh dựa vào tường, hai tay đút trong túi quần, một chân hơi gập ra sau chống lên tường, ngửa đầu cảm thán: "Đời người cảm ý chí khí, công danh mấy ai bàn*, đó là tấm lòng khí phách của các đời trước, chúng ta không học được đâu."
(*Hai câu thơ cuối trích trong bài Xuất Quan của Ngụy Trưng (bản dịch của Bùi Hạnh Cẩn, Việt Anh), có nghĩa người sống trên đời cần lấy chí khí làm đầu, cần gì phải để ý tới công danh lợi lộc.)
Vu Hảo cúi đầu cười khổ.
Cô chợt cảm thấy trong hai mươi tám năm qua, mỗi một bước cô đi đúng là tốn thời gian, nhìn thì có vẻ theo khuôn khổ nề nếp, độc hành trong thiên sơn vạn thủy, nhưng thật ra lại đần độn không tự biết.
Còn Lục Hoài Chinh, thoạt nhìn trông như kẻ đểu giả, song lại minh mẫn sáng suốt hơn bất cứ ai.
"Nhưng cũng may, còn có mộ anh hùng lưu danh họ." Vu Hảo nói.
Bỗng Lục Hoài Chinh cúi đầu xuống, mắt vẫn nhìn thẳng, vậy mà hô hấp lại quanh quẩn bên tai cô, nắng chiều nóng bỏng thoái lùi, chỉ nghe thấy anh nói: "Đối với anh, chỉ có mỹ nhân mới là mộ anh hùng."
Lại nữa rồi.
Nói chuyện đứng đắn chẳng vượt quá nổi ba câu.
Nói xong, anh thả chân xuống giẫm lên mặt đất, đứng thẳng người, phát lên gáy cô, cười nói: "Phải đi rồi."
"Đi đi."
"Đã nhớ lời anh nói chưa?"
"Hả?" Vu Hảo cố ý chọc tức anh, "Cái gì cơ?"
Anh nhíu mày, "Thì ra những lời anh nói với em vừa nãy chỉ là nước đổ lá khoai?"
Cô chớp mắt, cố ý: "Là cái câu anh nói sẽ lo lắng vì em ư?"
Lục Hoài Chinh sửng sốt, một giây sau thì liếc mắt cười, "Trước câu đó."
"Trước câu đó anh nói là "anh phải đi Bắc Kinh"." Cô thuật lại lời anh.
Hai tay anh đút vào túi, nhướn mày, "Trước câu đó nữa."
Lúc này cô mới cười, không trêu nữa, "Em đợi anh về."
Tối nay là buổi biểu diễn cuối cùng của đoàn công văn, vì để ăn mừng đã tiễn được mấy cô gái này đi, lại nghênh đón được hai cô gái mới, Đường Minh Lương liền bảo phòng bếp nấu sủi cảo, thuận tiện để Lục Hoài Chinh phái mấy chiến sĩ qua giúp khi xong buổi tập luyện, nếu không nồi sủi cảo lớn như vậy thì có gói tới mười hai giờ đêm cũng chưa được ăn.
Triệu Đại Lâm nghe vậy, cũng kéo Vu Hảo lên đường.
Ở phòng bếp bận rộn nguyên buổi chiều mà Vu Hảo lại chẳng gói được cái sủi cảo nào, còn làm bột mì dính đầy mặt, trên mũi, trên trán, dưới cắm rồi cả gò má… Chỗ này dính chỗ kia dính, Triệu Đại Lâm chọc cô, "Ơ kìa, xem ra em vẽ mặt mèo phí hết thời gian đấy nhỉ, xin hỏi trong khay sủi cảo này cái nào là do em gói?"
Vu Hảo xấu hổ vô cùng, cô không gói sủi cảo được, thế là đành đi nhào bột giúp đầu bếp. Tuy nhiên kết quả là cô chẳng nhào nổi số bột mì đủ làm sủi cảo cho cả trăm người ăn, đầu bếp vội vã mời đại tiểu thư ra chỗ nào đó mát mẻ ngồi đợi.
Năm giờ, Lục Hoài Chinh mặc quân phục đi vào.
Đúng lúc Vu Hảo bị đầu bếp mời ra, thế là cái mặt mèo cứ vậy đập vào đôi mắt đang ngậm ý cười.
Tới tận khi đôi mắt ấy nhìn chằm chằm cô ba giây, cô mới đột ngột kịp nhận ra bản thân mình lúc này dính đầy bột mì, thế là ôm mặt xoay người chạy đi.
Thường ngày cô không trang điểm đậm, chỉ dặm một lớp nhạt thêm phần khí sắc, rửa sạch hết bột mì còn dính, gương mặt ấy lại quay về gương mặt của những lúc bình thường, sạch sẽ trắng nõn như đóa hoa vừa hé, như trứng gà bóc vỏ. Rửa mặt xong, cô không vội ra ngoài ngay mà chống tay lên bồn điều chỉnh tâm tình.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!