Vu Hảo ngồi trong phòng làm việc một hồi thì chợt nghe thấy tiếng "rầm" thật lớn ở lên bên ngoài, nghe như tiếng chậu sắt rớt xuống vậy.
Cô đứng dậy kéo cửa ra, đưa mắt nhìn lại chỗ phát ra tiếng.
Chỉ thấy Lục Hoài Chinh với hướng dẫn Đường vẫn còn đứng tại chỗ, hai người nghe thấy tiếng cũng đồng loạt quay đầu, lão Đường nhanh chóng xác định phương hướng: "Hình như là từ bên đoàn văn công." Nói xong, anh ta chống nạnh, thở dài, "Mấy cô gái này thật là không ngày nào để tôi bớt lo lắng cả, tôi phải đi xem sao đã, aiz, nếu không cậu đi với tôi xem Tùy Tử thế nào đi?
Con bé này ai nói cũng không nghe, chỉ nghe lời mỗi cậu."
…
Lục Hoài Chinh với lão Đường còn chưa lên lầu, mới đứng dưới ký túc xá đã nghe thấy tiếng cãi vã. Lục Hoài Chinh không ngờ mấy cô gái bình thường luôn nhẫn nhịn nay lại mắng xối xả như thế, đúng là vô lý.
"Tùy Tử, cô đừng tưởng cô còn nhỏ nữa, mọi người ở đây muốn cho cô biết, đừng tưởng bọn này không biết chuyện xấu giữa cô với Lục Hoài Chinh, con mẹ nó ai mà còn lạ lùng gì nữa, tôi cũng không chiều cô nữa đâu."
"Tôi với anh Lục không có gì hết!" Tùy Tử cất giọng the thé đáp lại.
Người nọ cười nhạt: "Năm đó cô lén vào ký túc xá của Lục Hoài Chinh không phải là muốn leo lên giường của anh ta sao? Cô nam quả nữ dám bôi nhọ kỷ luật mà còn sợ người khác nói hả? Tôi chưa báo lên trụ sở chính của quân khu là đã cho cô mặt mũi lắm rồi."
Tùy Tử khiếp sợ nhìn cô gái kia, giọng nghẹn lại: "Con gái như cô sao dám nói ra những lời này?"
Những lời này vốn cũng chỉ truyền nhau khi mọi người rảnh rỗi tám chuyện mà thôi, cho đến giờ chưa ai từng dám nói trước mặt Tùy Tử cả, thỉnh thoảng chỉ đùa Lục Hoài Chinh với Tùy Tử, Tùy Tử cũng đã giải thích mấy trăm lần rồi, nhưng trong mắt họ cô ta làm vậy cũng chỉ để che đậy. Tùy Tử nói nhiều cũng phiền, bèn không giải thích nữa, bọn họ muốn nghĩ thế nào thì nghĩ, cô ta cảm thấy tâm tư bọn họ cũng không trong sạch gì.
Lời này vừa nói ra, ngay cả Lục Hoài Chinh dưới lầu cũng sững lại, một chân giẫm trên bậc thang, biểu tình mờ mịt, từ lúc nào giữa anh và Tùy Tử bị đồn thành như vậy rồi?
"Cậu với Tùy Tử?" Hướng dẫn Đường nhìn anh với vẻ mặt không tưởng tượng nổi, một giây sau, thở dài vỗ vai anh, thành khẩn nói: "Tôi còn tưởng cậu thích bác sĩ Tiểu Vu chứ, quan hệ nam nữ của cậu phức tạp nhỉ, làm ảnh hưởng đến tác phỏng kỷ luật lắm đấy! Tôi nói cậu biết, tôi và Tùy Tử lớn lên từ nhỏ cùng nhau, cậu chớ có được động đến người ta rồi lại phủi sạch như thế!
Nếu thật sự như mấy cô đó nói thì cậu cũng nên chịu trách nhiệm đi, chứ không lão Đường dù có thành quỷ cũng không tha cho cậu ——"
Đường Minh Lương vừa dứt lời thì khóe mắt liếc thấy được một bóng người, lơ đãng quay đầu lại, nhìn thấy Vu Hảo đứng đó như khúc gỗ, Lão Đường đột nhiên hiểu ra, bình tĩnh liếc nhìn cô, tự giác thấy lời mình vừa nói không ổn chút nào, chép miệng rồi cười với cô: "Tiểu Vu à, cô đừng để ý ——"
Bỗng Lục Hoài Chinh quay phắt đầu lại, ánh nắng ban trưa có phần chói mắt, Vu Hảo không vào hành lang đứng mà đứng dưới ánh nắng chói mắt ấy, cả người trắng sáng hẳn lên.
Từ lúc năm tuổi anh đã giỏi đoán ý qua lời nói sắc mặt rồi, nói cho dễ hiểu là dụ được người lớn phải sửng sốt, hết sức vui mừng. Rồi lại dùng tám năm tiếp theo tháo khuôn mặt giả nhân giả nghĩa này xuống, cố bớt nghiên cứu biểu cảm của người khác đi.
Song ngày đó Lục Hoài Chinh lại "giở trò cũ".
Lần nữa dè dặt cẩn thận quan sát vẻ mặt Vu Hảo, có điều lúc ấy quá chói, cũng không biết gió ở đâu thổi tới, bóng cây chập chờn lay động, mảng sáng mảng tối luân phiên bao trùm lấy gương mặt cô.
Chờ lúc cô lại gần, Lục Hoài Chinh thấy cô cười với Đường Minh Lương, anh nghĩ, đó là nụ cười lẽ phép thông thường nhất, không chứa hàm ý sâu xa nào.
Bây giờ trong đầu Lục Hoài Chinh chỉ có một ý nghĩ.
Anh muốn bóp chết Tùy Tử.
Mà thôi, bóp chết mình cũng được.
…
Triệu Đại Lâm vốn đang ngủ trưa, nghe thấy ngoài cửa có động tĩnh liền bò dậy nhìn.
Kết quả nghe người nào đó lắm chuyện lắm mồm, vốn tính tò mò nên muốn xem xem mấy cô nàng này còn muốn nói cái gì, vui vẻ dựa vào lan can híp mắt nhìn, chẳng ngờ vừa quay đầu lại, đã thấy Lục Hoài Chinh đứng ở cầu thang, cùng với Vu Hảo đứng phía sau.
Triệu Đại Lâm nhìn Lục Hoài Chinh với ánh mắt "cậu tự cầu phúc đi".
Lục Hoài Chinh cảm thấy đau đầu không thôi, EQ bình thường cao là vậy mà đến bây giờ lại thấy không đủ dùng, nếu như chuyện gì trên thế giới cũng có thể giải quyết bằng súng thì hay biết mấy, đơn giản dứt khoát lại thẳng thắn, đầu xuôi đuôi lọt.
Vu Hảo cũng chẳng dừng chân, đi thẳng về ký túc xá rồi đóng cửa lại.
Hành lang bừa bộn như có cơn bão vừa quét tới, trên mặt tường xám trắng có vết nước đọng loang lổ chỗ này chỗ kia, mấy chậu rửa mặt nằm rơi la liệt, không biết cái chậu rửa kém may nào lại đập trúng vào đống sắt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!