Chương 2: (Vô Đề)

Editor: LuChan

Triệu Đại Lâm nói ánh mắt của cô lúc đó có thể dùng từ thèm khát để hình dung, hết sức đói khát.

***

Triệu Đại Lâm lớn hơn Vu Hảo hai tuổi, năm nay đã ba mươi, là đàn chị học nghiên cứu của cô. Sở dĩ cô ấy nhớ tới Lục Hoài Chinh là bởi vì đã từng nhìn thấy tấm hình trung học ở nhà Vu Hảo.

Đó là tấm ảnh tập thể, trong hình chụp các chàng trai mặc đồng phục chơi bóng màu xanh da trời, khoác vai nhau đứng thành hàng.

Vừa nhìn một cái là Triệu Đại Lâm đã chú ý ngay đến thiếu niên vóc người gầy gò nhưng ngũ quan tuấn tú đứng ở giữa. Lại cẩn thận nhìn tiếp, cô nàng bên cạnh cười khanh khách bị chàng trai ôm cổ chẳng phải là Vu Hảo đấy sao?!

Thiếu niên hơi nghiêng người, một tay bóp mặt Vu Hảo, nụ cười đơn thuần, dưới ánh mặt trời khuôn mặt tuấn tú trở nên cực kỳ bắt mắt, những đồng đội bên cạnh như chỉ làm nền cho họ.

Triệu Đại Lâm tò mò hỏi: "Đây là mối tình đầu của em à?"

Vu Hảo không đáp. Triệu Đại Lâm coi như cô ngầm thừa nhận, nhất định là mối tình đầu rồi, nếu không phải thì sao lại thân mật như vậy? Hơn nữa nhìn kỹ sẽ thấy, chàng trai này không hề nhìn vào ống kính, mà chỉ cười như gió sáng ngời như trăng cụp mắt nhìn cô bé được mình ôm vào lòng.

Cô ấy cẩn thận quan sát kỹ ngũ quan của chàng trai, đẹp trai đúng tiêu chuẩn, có da có thịt, gương mặt góc cạnh rõ ràng, đường cong lưu loát, khi cười lên thì khiến cả bà dì như cô đây cũng phải thẹn thùng. Cộng thêm là thành viên đội bóng rổ, chắc hẳn hồi còn đi học đã thu hút được rất nhiều người.

Biết Vu Hảo luôn lạnh lùng trong tình cảm, Triệu Đại Lâm không nhịn được hỏi một câu: "Thế nào, yêu sớm như thế có phải rất ngầu không?" Lúc ấy hai người đang đứng trước tủ sách, tay Vu Hảo đang lướt qua hàng sách chỉnh tề trên giá, nghe được lời này thì khựng lại, rút một quyển sách ra, cúi đầu lật vài trang rồi cất vào lại, mắt cũng không động, không đầu không đuôi nói: "Anh ấy là Lục Hoài Chinh."

Năm ấy Vu Hảo học ở lớp năm, Lục Hoài Chinh học lớp tám, kết quả ngày nào anh cũng thích chạy đến lớp năm. Tụi con trai lớp năm gào thét ầm ĩ, đều nói là Lục Hoài Chinh sống là người lớp năm, chết cũng là ma lớp năm. Cũng không thể trách người ta được, ngay đến cuộc thi bóng chuyền nữ, Lục Hoài Chinh còn cổ vũ lớp năm cố lên kia mà, khiến nữ sinh lớp tám giận đến nỗi hận không thể ăn tươi nuốt sống anh.

Nhưng đến khi chơi bóng rổ thì lại chẳng hề nương tay, đánh cho nam sinh lớp năm phải gào khóc hô hoán, mặt đỏ tía tai uy hiếp anh ở trên sân bóng —— 

Lục Hoài Chinh, cậu nhớ đấy, lần sau còn đến là lớp tôi không cho cậu vào gặp Vu Hảo đâu!

Thiếu niên hăng hái trên sân bóng, bật một cái nảy cao đến mức kinh ngạc, bay lên không với tay giành lấy trái bóng, sau đó rơi xuống đứng vững trên mặt đất, khom lưng nghiêng người bảo vệ bóng trên tay, lại còn cười đễu với người đằng sau: "Dù sao mấy cậu cũng không vào được chung kết, thua trong tay tôi, hoặc thua trong tay bọn lớp mười, tự chọn đi."

Cuồng, quá ngông cuồng.

Ý chí chiến đấu trong người các nam sinh lớp năm bị khơi dậy, tinh thần sục sôi, đoàn kết tấn công —— diệt chết cậu ta!!!!

Một đám con trai chơi với nhau, dù tình cảm có tốt thì đến thời khắc mấu chốt cũng chẳng ai dám qua loa cả, cố gắng nỗ lực hết sức để giành chiến thắng, nhưng vẫn không địch lại ba thành viên thuộc đội bóng trường ở lớp tám. Lục Hoài Chinh vẫn là đội trưởng, ba người phối hợp ăn ý, chiến thuật phối hợp nhịp nhàng, đánh cho lớp năm không chừa manh giáp, quân lính tan rã.

Mỗi lần Lục Hoài Chinh ném bóng vào rổ, nữ sinh lớp tám đứng bên ngoài lại như được tiêm tiết gà gào thét cổ vũ cho anh. Lúc tính cách tốt thì sẽ đáp lại, khi tâm tình tốt thì sẽ cười, còn lúc miễn cưỡng thì sẽ giơ ngón tay cái lên. Không giống Phó Đông Huy của lớp năm, tụi con gái trong lớp có kêu đến khan cổ họng thì anh ta cũng không thèm ngoái đầu lại.

Vẫn còn hơn nửa hiệp mới kết thúc, nhưng tỷ số đã chênh lệch khá cao.

Nam sinh lớp năm bắt đầu uy hiếp thậm chí là dụ dỗ Lục Hoài Chinh, còn hô đầu hàng với Vu Hảo ngoài sân, giọng nói như trưởng bổi: Sau này không cho phép cậu qua lại với tên tiểu tử này!

Kết quả bị Lục Hoài Chinh đạp vào gáy, "Cậu đang uy hiếp ai đấy hả."

Làm ồn thì cứ làm, thua rồi cũng thoải mái vui vẻ đấm vào ngực đối phương bày tỏ chúc mừng, sau đó một đám nam sinh nháo nhào hò hét kề vai nhau đi ra quán ăn ngoài trường ăn uống thả ga.

Mọi người nói rằng gia cảnh Lục Hoài Chinh rất tốt, cô của anh có tiền, đồ mặc trên người cũng không phải hàng chợ, người hiền lành không tự cao, thường xuyên cười đùa với đám bạn ở sạp thịt nướng đêm khuya gần trường. Thỉnh thoảng cũng có nữ sinh tham gia, nhưng từ đầu chí cuối Lục Hoài Chinh vẫn chưa từng mời Vu Hảo lần nào.

Thật ra dáng vẻ của anh không được xem là quá xuất sắc, nhưng trông cũng được. Mày rậm, lông mày không quá dày, hốc mắt sâu, ánh mắt trong suốt, lại còn có gan hùm, ai đùa giỡn cũng dám đánh.

Mặc dù thành tích chỉ ở mức trung bình, nhưng anh học môn lịch sử lại khá tốt, lần nào cũng được điểm tuyệt đối. Anh lại còn biết vẽ bản đồ thế giới, kiếm được không ít tiền từ việc vẽ nó. Nhưng chơi bóng rổ vẫn là giỏi nhất, lúc cười lại xán lạn như ánh dương, có điều nếu chọc đến anh thì cũng sẽ nổi đóa mà lao vào đánh nhau. Anh không hứng thú gì với chuyện học tập, nhưng lại biết rất nhiều, chẳng qua đa số những thứ mình biết thì anh đều không thi.

Nói thật, anh không phải là học sinh tốt gì, nhưng tính cách đó lại khiến nhiều người thích.....

Vu Hảo không ngờ sẽ gặp anh ở đây, càng không ngờ rằng anh chính là người bạn của Lâm Sưởng mà Tống Tiểu Đào hay nói – Thượng úy không quân hai mươi tám tuổi. Trong số ba người bạn của Lâm Sưởng, thì người mà Tống Tiểu Đào nói đến nhiều nhất chính là Lục Hoài Chinh, nhưng cho tới bây giờ cô ta không hề nhắc đến cái tên này, có lẽ có nhắc rồi, nhưng cô lại khinh thường quên đi.

"Năm thứ hai đại học thì nhập ngũ, thi vào trường quân đội, sau khi tốt nghiệp lại vào đặc chủng bộ đội không quân, còn đi du học ở Venezuela, chỉ một mình anh ta cũng có thể đối kháng tỷ võ với bộ đội đặc chủng tinh anh nhất trên thế giới này rồi đấy."

Cô nhớ ngày đó lúc nói chuyện có một cô gái quấn lấy Tống Tiểu Đào hỏi: "Có đẹp trai không? Có phải ai làm quân nhân cũng đều mặt lạnh không!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!