"Ngốc gì đấy?" Nói rồi anh lại bật cười, thấy Vu Hảo không nhúc nhích thì đưa tay huơ huơ trước mặt cô, cúi đầu tìm tầm mắt cô như muốn đọc cảm xúc trong đó.
Chỉ là không có gì.
Ánh mắt Vu Hảo vẫn cứ lạnh lùng như thế.
Lục Hoài Chinh khoanh hai tay trước ngực, cúi đầu cười tự giễu, "Tôi đùa thôi, là bị thương thật đấy, sợ em nhìn sợ nên mới buột miệng nói vậy, em ——"
Vu Hảo vén rèm sau lưng lên, trực tiếp ngắt lời, "Rốt cuộc anh có nói thật câu nào không?"
Lục Hoài Chinh đứng thẳng người, nụ cười đông cứng ngay tại khóe môi.
Vu Hảo rất không thích dáng vẻ không đứng đắn này của anh. Hồi cấp ba cũng đã từng lừa cô một lần rồi, chơi bóng đau chân chân lại cố ý xỉ vả giả vờ rên đau với cô, già vờ mắt sưng đỏ, kết quả hại cô lo lắng vội vã chạy băng qua đường mà không thèm nhìn đèn đỏ, lao đến tiệm thuốc ở đối diện mua Vân Nam Bạch Dược cho anh, thế nhưng vừa quay đầu lại thì thấy anh nhảy lên nhảy xuống đứng nói chuyện với người ta, lần đó cô tức lắm, ném mạnh đồ vào người anh rồi xoay người bỏ chạy.
Lục Hoài Chinh hoàn hồn khập khễnh đuổi theo, vừa xin lỗi vừa dỗ cô.
Song cô vẫn chưa hết giận, đập mạnh vào ngực anh hai cái, Lục Hoài Chinh bèn kéo cô vào lòng dỗ, "Xin lỗi xin lỗi, tôi không biết cậu lo lắng cho tôi đến vậy."
Khi ấy còn nhỏ tuổi, anh kéo như thế làm hai cơ thể trẻ trung dính sát nhau, lập tức hai trái tim đập thình thịch ——
Lục Hoài Chinh cũng căng thẳng, lần đầu tiên ôm một cô gái nên trong đầu chỉ toàn mỗi một suy nghĩ, cô mềm thật đấy. Anh kiềm lòng chẳng đặng ôm sát vào, mặt sượt qua tai cô, khẽ gọi tên cô, hết tiếng này đến tiếng khác, lòng thương khôn nguôi.
Lục Hoài Chinh có thể cho rằng hồi đó Vu Hảo thích anh thật.
Nên anh mới không kiêng nể trêu đùa cô, và cũng coi cô là cô gái mình yêu.
Nhưng lúc này, cô gái đang đứng trước mặt anh đây, ngoài gương mặt giống thiếu nữ năm xưa ra thì những điểm khác đều rất xa lạ.
Ý tứ trong đôi mắt kia viết rõ rằng cô đang mất kiên nhẫn và không thích anh.
"Xin lỗi."
Anh quay đầu, đút hai tay trong túi, chất giọng lại lạnh nhạt như trước, nói xin lỗi mà không có thành ý chút nào.
Vu Hảo cũng chẳng để tâm, xoay người đi ra ngoài.
Nam quân y nấp sau rèm cuối cùng cũng dáo dác đi ra, đặt mông lên ghế thở phào, rồi đưa mắt nhìn người đàn ông đang cúi đầu dựa vào cạnh bàn: "Cậu làm trò quỷ gì đấy, lúc nãy vào ra hiệu gì với tôi hả, cũng may ông đây phản ứng nhanh, vừa nãy là ai đấy."
"Bác sĩ tâm lý." Anh đáp mà không ngẩng đầu, giọng rất nặng nề.
Quân y la lên, "Mất trí rồi đấy hả, ngay cả Tiểu Lưu mà cậu cũng không tha, này, có phải cậu ở trong quân lâu quá rồi nên nhìn ai cũng thấy đẹp không hả?" Dứt lời liền cảm thấy có gì đó sai sai, "Không đúng, không phải Tiểu Lưu xin nghỉ đẻ rồi à?"
"Người mới đến."
Quân y sực tỉnh, vừa nói thế thì lập tức nhớ ra, trong bữa cơm lúc trước cũng có nghe đám lính rôm rả thảo luận, nói bà chị nhỏ mới tới phòng nghiên cứu tâm lý kia vừa đẹp lại lạnh lùng, cũng đánh cược đội trưởng không theo đuổi được.
Quân y đồng tình vỗ vai Lục Hoài Chinh, "Cậu đừng có tự chuốc phiền nữa, con gái của bộ trưởng Lý cũng có kém cạnh gì đâu, hơn nữa, cưới cô ấy rồi sau này cậu có thể bớt đi đường vòng nhiều đấy…"
Lục Hoài Chinh cười hừ, "Có lẽ đầu tôi úng nước rồi."
"Bây giờ đổ ra bớt cũng kịp."
"Thế à?"
Cơm nước xong xuôi, Vu Hảo quay lại phòng nghiên cứu thì thấy có tiểu binh đứng trước cửa, mặc đồng phục rằn ri dã chiến.
"Tìm tôi à?"
Tiểu binh gật đầu, "Có thể vào rồi nói chuyện không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!