Vu Hảo nhìn chăm chú một hồi, rồi bấm like."
***
Vu Hảo đang lái xe giữa chừng thì điện thoại đặt trong hộp tỳ tay rung lên, nhân lúc chờ đèn đỏ, cô cúi đầu quét mắt nhìn.
"Tuần sau có thời gian rảnh không?"
Cô ngẩng đầu lên nhìn thẳng, ánh mắt đầy vẻ thờ ơ.
Không lâu sau, điện thoại lại rung lên, có tin nhắn mới.
"Giận rồi?"
Vu Hảo dừng xe dưới tiểu khu xong mới lấy điện thoại ở trong hộp tỳ tay ra, "Vừa nãy đang lái xe, không xem điện thoại."
Còn chưa kịp đợi bên kia nhắn lại, cô đã gửi tiếp, "Sang tuần phải đến vùng khác tham dự hội thảo luận nghiên cứu với giáo sư, tuần sau nữa mới về."
"Được, chú ý an toàn."
Lục Hoài Chinh xoa cổ gửi mấy chữ kia đi rồi ném trả điện thoại cho Lịch Hồng Văn, vừa xoay người rời đi thì bị Lịch Hồng Văn gọi giật lại, "Đợi đã."
"Chú có việc gì nữa?"
Lịch Hồng Văn cho người cầm điện thoại ra ngoài, nhìn Lục Hoài Chinh nghiêm mặt nói: "Thứ bảy này cậu phải suy nghĩ chọn lời thật kỹ cho tôi đấy, không thể để ông Lý cảm thấy mất mặt được, nghiêm chỉnh vào cho tôi, nghe chưa ——"
Lục Hoài Chinh phất tay, tỏ ý biết rồi.
Lịch Hồng Văn vẫn nói tiếp: "Xử lý tốt chuyện lần này, sau này tôi sẽ cho cậu nghỉ phép thêm một ngày."
Lục Hoài Chinh dừng tay, "Thôi bỏ đi, lúc nào cần nghỉ thì nghỉ. Tôi mà nghỉ thêm ngày nào thì đội phó lại gây sự với tôi ngày ấy, người ta có vợ con rồi, khỏi cần cho tôi được hưởng đặc biệt làm gì, tôi nói rồi, chỉ cần sau này chú để tôi phải tiếp con gái ông Lý ông Trương ông Vương nào là được rồi."
Lịch Hồng Văn: "Người nhỏ tuổi hơn cậu ở trong đội cũng đã kết hôn rồi đấy, cậu tưởng bọn tôi không sốt ruột à? Thôi được rồi, nếu cậu thích cô học trò của lão Hàn thì mau nhanh nhanh theo đuổi người ta đi, làm thành chuyện rồi, cậu cũng chuyên tâm vào công việc hơn."
"Thế bình thường tôi không chuyên tâm làm việc à?" Lục Hoài Chinh nhướn mày.
"Biến biến, không nói chuyện với cậu nữa."
…
Vu Hảo về đến nhà mới phát hiện thì ra Thẩm Hi Nguyên cũng ở đây, lúc cô cởi giày đi vào, Thẩm Hi Nguyên đang hạ cờ với ông Vu, nghe thấy cửa kêu cái cạch, cả hai cùng đồng loạt nhìn sang.
Ông Vu cầm quân cờ gọi cô, "Về rồi đấy à?"
Vu Hảo đáp vâng rồi gật đầu với Thẩm Hi Nguyên, anh mỉm cười đáp lại, như tắm trong gió xuân.
Phùng Ngạn Chi bước ra từ phòng ngủ, liếc lấy ông Vu, nóng nảy thúc giục: "Sao ông còn chưa đi nấu cơm đi?"
Khó lắm ông Vu mới tìm được người chơi cờ cùng mình, sao có thể bỏ qua dễ dàng thế được, dẫu cho Tiểu Thẩm chơi không giỏi nhưng chí ít có thể để ông thỏa mãn được cơn nghiện cờ. Ông đâu chịu dễ dàng thu binh vậy được, lưu luyến nhìn bàn cờ, phất tay nói: "Một ván nữa đã."
Phùng Ngạn Chi ném gối sang, đập trúng quả đầu trọc lóc của ông Vu.
Ông Vu hoàn hồn, nặng nề dọn đồ, thở dài: "Đi ngay đây bà cô của tôi ơi."
Thẩm Hi Nguyên cũng đứng lên, ôn tồn hỏi: "Giáo sư Vu có cần giúp không ạ?"
Phùng Ngạn Chi dựa vào salon, tắt tivi đi, rồi lại bảo Vu Hảo dọn cờ, còn mình thì thong dong nhìn Thẩm Hi Nguyên từ trên xuống dưới một lượt, quan sát từ sợi tóc cho tới móng chân, nở nụ cười điềm đạm, ông Vu cảm thấy hình như chừng mấy chục năm rồi mình chưa thấy lại nụ cười này.
Phùng Ngạn Chi rất đẹp, về già lại biết bảo dưỡng chăm sóc nên khá phong độ dễ nhìn, lúc cười lại rất nho nhã dịu dàng: "Học ở nước ngoài thế nào rồi?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!