Chương 10: “Thôi đi, rõ như ban ngày mà còn vờ vịt cái gì.”

Editor: LuChan

Lục Hoài Chinh chính thức theo đuổi Vu Hảo là vào nửa sau học kỳ một năm lớp mười, khi đó là tháng mười một, tuần lễ nghệ thuật của Thập Bát Trung, thời tiết lại còn rất lạnh.

Nhóm chị em gái của Hồ Tư Kỳ ngày ngày tập mấy bài hát sôi động của Hàn Quốc trong phòng tập để biểu diễn trong tuần lễ nghệ thuật, mặc áo dây với váy ngắn, để lộ đôi chân dài đều đặn trắng trẻo, cô nào cô nấy đều duyên dáng thướt tha, mới mười sáu mười bảy tuổi nhưng đã nhảy múa rất thu hút.

Giai đoạn ấy cứ đến buổi trưa là lại có một đám nam sinh ngồi ở cầu thang bên ngoài phòng tập, vừa tán gẫu vừa nhìn các cô gái tập nhảy qua cửa sổ.

Lục Hoài Chinh cũng có mặt trong số đó.

Có điều anh không nhìn mấy cô gái kia, mà đa phần anh đều nhìn về hướng khác, cánh cửa sổ kia đóng chặt, rèm cửa sổ cũng kéo lại, nhưng bên trong có tiếng đàn dương cầm du dương vang lên, trái biệt hoàn toàn với bài nhảy sôi nổi bên đây.

Tiếng đàn bên kia êm dịu mượt mà, khi thì như núi cao nước chảy, lúc lại như con sông chảy xiết, từ từ róc rách chảy vào lòng, nhưng phần lớn vẫn là trầm lặng sau lắng, quanh quẩn bên tai vừa du dương lại thuần khiết, chạm đến cả tâm can, nhiệt huyết sục sôi.

Về sau lúc hai người đứng trên sân thượng hút thuốc, Lục Hoài Chinh nhìn cô, thuận miệng nói một câu, "Khi còn bé chắc bị đánh không ít nhỉ?"

Vu Hảo phản ứng không kịp, ngây ra như phỗng, "Có ý gì?"

"Dương cầm."

Hiếm khi thấy Vu hảo cười, tay vịn lan can: "Cũng bình thường, tôi rất thích, khi còn bé không có hứng thú làm gì cả, thế nên mới tập đánh đàn."

Anh xoay người, khói từ trong miệng phả ra, "Ngoài tập đàn ra thì không có hứng thú gì khác à? Ví dụ như Famicom*, không chơi hả?"

(*Famicom là viết tắt của Family Computer, đây là máy điện tử 4 nút.)

"Famicom là gì?"

"…" Một thoáng yên lặng, anh đổi tư thế, nhìn từ trên cao xuống, dùng ánh mắt không thể tin nổi nhìn cô, lại hỏi: "Thế còn phim hoạt hình thì sao? Cũng không xem?"

Mặt đầy vẻ mờ mịt, "Phim hoạt hình nào?"

"Áo Giáp Vàng, Xe Bay Bọc Thép, Slam Dunk, còn không thì cũng phải xem Tom and Jerry rồi chứ?"

Vu Hảo lắc đầu từng cái một.

"Mẹ kiếp, cậu đúng là không có tuổi thơ." Anh dập tắt điếu thuốc.

Vu Hảo mở to đôi mắt trong veo nhìn anh, "Lúc bé cậu đều thích những thứ đó à?"

Anh đĩnh đạc dựa vào lan can, "Thích chứ, con trai đều thích cả, thích nhất là chơi game, FamiCom, chơi Super Mario, rồi cả xếp gạch nữa…" Nói tới đây, anh bỗng cúi người xuống, nhích gần lại, nhìn thẳng vào mắt cô, trong đôi mắt kia tràn ngập sự tò mò, "Bố mẹ cậu nghiêm khắc với cậu quá đấy, không có tuổi thơ như thế, hèn gì không dễ thương chút nào."

Vu Hảo trừng anh, "Chứ không lẽ Hồ Tư Kỳ lớp các cậu mới dễ thương hả?"

Chàng trai nhìn cô cười to, để lộ hàm răng trắng sáng: "Có phải cậu đang ghen không?"

Lập tức bị Vu Hảo đạp một cước ngã lăn quay.

Chàng trai bật cười, còn rực rỡ hơn cả ánh nắng sau lưng, mặt dày nói: "Vu Hảo, có phải cậu thích tôi không?"

"Không thích."

"Nếu không thích, vậy sao ngày đó cậu thấy tôi nói chuyện với Hồ Tư Kỳ thì xoay người bỏ đi, tôi gọi thế nào cậu cũng không nghe."

"Tôi nhớ ra mình quên đem bài tập theo nên mới về lấy. Hơn nữa, cậu gọi tôi thì tôi phải nghe à?" Thiếu nữ đảo mắt lườm nguýt.

Chàng trai cất giọng, "Thôi đi, rõ như ban ngày mà còn vờ vịt cái gì."

"…"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!