Chương 9: (Vô Đề)

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Biên tập: Poem

Mọi tai họa rồi cũng sẽ qua, SARS cũng không ngoại lệ. Đến giữa tháng Năm, tôi đã không còn đeo khẩu trang đi làm, dĩ nhiên cũng không còn uống Redoxon nữa.

Tiếng pháo ầm ầm ở Trung Đông cũng đã lắng xuống. Dù vẫn còn những cuộc kháng cự lẻ tẻ, nhưng rốt cuộc người Mỹ vẫn thắng trong cuộc chiến Iraq. Thành vương bại khấu, từ xưa đến nay vẫn thế. Những quốc gia từng hả hê chờ đợi người Mỹ sa lầy thêm một "Việt Nam thứ hai", cuối cùng lại một lần nữa trở thành đồng minh trung thành của Hợp chúng quốc Hoa Kỳ.

Vì thế, chính trị cũng giống như làm ăn, chỉ cần dùng một từ tiếng Anh là có thể khái quát: Shit.

Đơn hàng bắt đầu bay tới, sếp cũng quét sạch vẻ u sầu trước đó, phấn chấn tinh thần lao vào chạy doanh số.

Tôi trở nên bận rộn, số lần nghĩ đến anh ngày càng ít đi. Tôi tin rằng sẽ có một ngày tôi quên được.

Một người đàn ông vốn dĩ không thuộc về mình, nghĩ nhiều cũng vô ích.

Ngài Ái Cư Lý giữ chữ tín bay đến Thượng Hải. Sự xuất hiện của anh ấy khiến sếp vui mừng khôn xiết, dặn đi dặn lại tôi phải tiếp đón chu đáo.

Đồng nghiệp mê bóng đá nói anh ấy trông giống một cầu thủ Croatia tên là Šuker. Tôi không biết, nhưng ngài Curie này rất nhanh đã ghi điểm trong mắt tôi. Trai đẹp đi đến đâu cũng là lợi thế.

Không biết là người Pháp bẩm sinh lãng mạn, thích gieo tình khắp nơi hay là anh ấy thật sự yêu tôi từ cái nhìn đầu tiên. Dù sao thì ai có mắt cũng nhìn ra được anh ấy đối với tôi rất si tình.

Tôi có chút lúng túng, cũng có một chút hư vinh. Dẫu sao anh ấy cũng là một chàng trai Pháp vừa giàu vừa đẹp. Phụ nữ cần sự lãng mạn, cần được chiều chuộng, nhất là những người liên tiếp vấp ngã trên con đường tình cảm.

Tôi có yêu anh ấy không? Không biết. Có lẽ là không yêu thì nhiều hơn. Ít nhất, khi anh ấy trở về Paris, người lưu luyến không nỡ chia tay không phải là tôi.

Tôi lại gặp anh ở quầy thanh toán của siêu thị. Anh xếp hàng ở làn bên cạnh tôi.

Chiều thứ Bảy, siêu thị đông như họp chợ, người chen người. Ngay cả những kẻ mua sắm nhanh gọn như anh và tôi cũng bị buộc phải kiên nhẫn đứng đợi dòng người dài dằng dặc chậm rãi tiến lên. Bảo sao những siêu thị lớn ở Thượng Hải mọc lên như nấm sau mưa.

"Dạo này bận lắm à?"

Trên gương mặt anh vẫn là nụ cười quen thuộc.

"Ừ."

Sau thoáng rung động ban đầu, tôi dùng nụ cười để che giấu.

Ngàn lời vạn ý không biết bắt đầu từ đâu, tôi liếc nhìn xe đẩy của anh.

"Vẫn ăn nhãn hiệu này à?"

Chỉ liếc mắt một cái, tôi đã thấy ngay gói sủi cảo năm xưa — thứ đã se duyên cho anh và tôi.

"Quen rồi."

Anh nhìn xe đẩy của tôi, thấy cà phê hòa tan Nestlé.

"Thói quen... rất khó thay đổi."

"Ừ, quen rồi."

Hàng của anh di chuyển nhanh hơn.

"Chào nhé."

"Chào."

Anh nhìn tôi một cái, rồi đẩy xe đi lên phía trước.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!