*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Biên tập: Poem
Uống cà phê thành nghiện, giống như tôi lại bị mùi nước hoa Kenzo cuốn hút, giống như tôi bắt đầu mê đắm nụ cười của anh.
Chúng tôi tiêu hao những đêm dài trong âm nhạc và cà phê. Gần mà xa, đó là thái độ do dự của anh.
Tôi có thể ở trong chuyên mục của mình mà gay gắt chỉ trích những người đàn ông do dự không quyết, còn trong đời thực, tôi lại nhẫn nhịn sự dịu dàng tàn nhẫn của anh.
Nếu vô tâm, vì sao ngày nào anh cũng đợi tôi đến?
Nếu không để ý, vì sao ngày nào anh cũng pha cho tôi một ly Redoxon?
Nếu anh có thể quên được Hiểu Giai đã rời đi, vì sao anh vẫn thường đứng nhìn bức tranh sơn dầu trên tường mà trầm ngâm?
Lời hứa dành cho cô ấy, chính cô ấy cũng đã từ bỏ rồi — vì sao anh vẫn cố chấp giữ lấy?
Anh nói tôi là một người phụ nữ tốt, vậy tại sao anh không trở thành người trân trọng tôi?
Có phải vì cũng từng chịu tổn thương, nên anh mãi không bước qua được bước đầu tiên?
Anh biết tôi về nhà còn phải viết kịch bản phim truyền hình nên hào phóng cho tôi mượn Notebook, để tôi vừa uống cà phê vừa không chậm trễ công việc.
Tự nhận mình chưa bao giờ xem phim truyền hình, anh vẫn nhẫn nại nghe tôi mỗi tối lật tới lật lui, liên tục đập bỏ rồi dựng lại cốt truyện. Tôi từng nhận được thư độc giả than phiền rằng bạn trai họ chưa bao giờ chịu nghe mình nói cho trọn câu. So với những người đàn ông ấy, sự chu đáo và bao dung của anh gần như hoàn hảo.
Người phụ nữ được anh yêu sâu đậm, hẳn là rất hạnh phúc.
Sao cô ấy nỡ rời bỏ anh?
Trong không gian quán vang lên bản piano Right Here Waiting. Anh ngồi bên cạnh tôi, nhìn tôi dùng Notebook của anh gõ chữ.
"Hai nhân vật chính đều đeo kính à?"
Anh nhìn thấy bản lý lịch nhân vật tôi đang viết.
"Ừ."
Tôi đang tham khảo tính cách cung hoàng đạo của nữ chính, suy nghĩ xem tiếp theo cô ấy sẽ ứng phó ra sao.
"Công ty kính tài trợ mà."
"Hai người đều đeo kính, lúc hôn nhau... có vướng không?"
Tôi bưng ly cà phê nóng anh vừa đặt lên bàn. Hơi nóng bốc lên, làm mờ tròng kính. Tôi tháo kính xuống, vô thức tiếp lời anh:
"Chỉ cần một người tháo kính là được rồi."
Câu nói tuột miệng thốt ra, lại khớp một cách đáng ngại với hoàn cảnh lúc này. Mập mờ, một lần nữa dâng lên giữa anh và tôi.
Tôi không nhìn rõ biểu cảm của anh. Anh nghĩ tôi đang ám chỉ điều gì sao? Nếu đúng vậy, liệu anh có thuận nước đẩy thuyền mà trao tôi một nụ hôn?
Anh đứng dậy, đi về phía quầy bar. Ngay khoảnh khắc anh rời ghế, tôi dường như nghe thấy một tiếng thở dài rất khẽ.
"À... hoặc là đi cắt kính áp tròng, dù sao công ty tài trợ cũng có bán."
Tôi che giấu sự cố ý vừa rồi, vòng lời trở lại sự vô tâm ban đầu.
"Ừ. Kiểu gì cũng có cách giải quyết."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!