*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Biên tập: Poem
Một người phụ nữ hai mươi sáu tuổi và một người đàn ông ba mươi tuổi — sau lưng anh và tôi, mỗi người đều có câu chuyện riêng, tôi chắc chắn là vậy. Tiếp cận, rồi rút lui, những chiêu trò khi bắt đầu yêu của nam nữ đô thị, chúng tôi đều đã quá quen thuộc. Giờ đây anh và tôi, giống như đoạn trailer cho một cuộc phong hoa tuyết nguyệt mới.
Tôi đã chuẩn bị tâm lý để đón nhận một mối tình mới chưa? Tôi không chắc. Càng không dám khẳng định, là tâm ý của anh.
Có lẽ cứ như vậy, gần mà xa, trong bầu không khí mập mờ không rõ ràng, thuận theo tự nhiên thì hơn.
Khi nhìn thấy anh lái POLO chạy ngang qua trạm xe vào Thứ Hai, tôi có chút tò mò nhưng cũng hiểu mình không nên hỏi thêm. Ranh giới giữa nam và nữ vốn luôn mơ hồ — từ người xa lạ đến bạn bè, rồi đến người yêu, có khi rất nhanh, có khi cả đời cũng không chạm tới được.
Gần đây công việc nhàn hơn rất nhiều. Chiến tranh Iraq bùng nổ dữ dội, nhiều đơn hàng Trung Đông bị hủy còn khách hàng Âu Mỹ thì lo lắng trước dịch bệnh không rõ nguyên nhân ở Quảng Đông, đến Thượng Hải cũng không dám tới.
Hiếm khi bật tivi xem, trước mắt toàn là tin tức về chiến sự Iraq — nhà cửa bị phá hủy, dân thường bị thương, binh lính Mỹ hành quân trong cát gió, dĩ nhiên không thể thiếu những phân tích "đứng ngoài quan sát" của các chuyên gia quân sự Trung Quốc.
Trên màn hình liên tục xuất hiện hình ảnh cậu bé Iraq quấn băng trên đầu — ánh mắt hoảng sợ, dáng vẻ khóc lóc. Tim tôi bắt đầu đau nhói. Là ai đã cướp đi nụ cười lẽ ra phải có trên gương mặt ấy? Là ai đã hủy hoại tuổi thơ đáng lẽ phải vui vẻ của cậu?
Tôi tắt tivi, bước ra khỏi nhà, đi về phía anh.
Ngay từ cửa đã nghe tiếng hát phẫn nộ của Beyond vang lên:
"Amani, Nakupenda, Nakupenda, We We (Hòa bình, tôi yêu bạn, tôi yêu bạn, tất cả chúng ta)."
Tôi khẽ cười, đẩy cửa bước vào.
Anh dựa vào quầy bar, ngón tay gõ nhịp theo nhạc. Hôm nay, anh lại không cười.
"Anh cũng xem tin tức rồi sao? Vì cậu bé Iraq tên Ali ấy?"
Bài Amani này, người thích Beyond chắc chắn không thể quên.
Anh nhìn tôi, trong mắt thoáng qua một cảm xúc phức tạp, nhưng anh không nói gì, chỉ khẽ gật đầu.
Chúng tôi nghe nhạc, mặc cho thời gian trôi qua. Thất bại, vấp ngã rồi đứng dậy, sau những tiếng thở dài vẫn tiếp tục bước đi. Khi còn trẻ, nghe Biển rộng trời cao, nghe Những năm tháng rực rỡ, trong tim luôn có một sự nhiệt huyết vươn lên. Còn bây giờ nghe lại, cô gái tự tin năm nào đã đi rất xa, chỉ còn lại một người phụ nữ hai mươi sáu tuổi co rúm trước tình yêu, mờ mịt trước tương lai.
Tôi rưng rưng nước mắt, nhận lấy khăn giấy anh đưa.
"Hai mươi năm, thoáng chốc như chớp mắt."
CD chạy hết, anh khẽ thở dài.
"Gia Cư cũng đã đi mười năm rồi."
Tôi nhẹ giọng thở ra.
Chúng tôi nhìn nhau, trong ánh mắt thấy được cảm khái của đối phương. Phải rồi, đã không còn là chính mình của năm xưa nữa. Hai mươi năm hay mười năm cũng vậy, có những thời gian đã trôi qua rồi thì vĩnh viễn không thể lấy lại.
Chỉ có thể nhìn, nhìn năm tháng trôi như nước.
Chiến tranh — khiến tôi mất đi khách hàng Trung Đông;
Chiến tranh — khiến tôi lần đầu tiên nhìn thấy cảm xúc khác của anh;
Chiến tranh — khiến tôi cảm thấy giữa anh và tôi có sự đồng điệu trong tâm hồn.
Có những lúc, người đi ngang qua bên cạnh ta, có lẽ chính là tri kỷ mà ta chờ đợi bấy lâu. Nhưng phần lớn thời gian, chúng ta chọn đứng nhìn — thà bỏ lỡ còn hơn mạo hiểm.
Tình cảm của chúng tôi, dễ thủ khó công. Ai cũng hiểu luật chơi: chủ động chưa chắc đã thắng, giữ mình có thể chẳng đạt được gì nhưng ít nhất sẽ không mất đi thứ gì — ví dụ như trái tim mình.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!