Chương 3: (Vô Đề)

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Biên tập: Poem

Sáng thứ Hai trên đường đi làm, tôi nhìn thấy một chiếc POLO màu đỏ chạy ngang qua bên cạnh. Có phải xe của anh không?

Đèn đỏ, xe dừng lại. Tôi thò đầu ra ngoài cửa sổ, nhìn thấy anh ở ghế lái phía sau bên hông.

Lần trước nhìn thấy chiếc POLO đỏ này cũng là vào một ngày thứ Hai. Chắc chỉ là trùng hợp thôi. Anh là dân SOHO (Người làm việc tự do), thời gian của anh có thể tùy ý sắp xếp.

Tôi mỉm cười, vì những ngã rẽ khác nhau của mỗi người. Đèn chuyển xanh, chiếc POLO đỏ lao đi không ngoảnh lại. Anh thật sự không hợp với màu sắc phô trương như vậy.

Tôi nhún vai, mở tờ báo trên tay. Nói cho cùng, chúng tôi chỉ là quan hệ chủ quán và khách hàng. Quan tâm đến anh, đã vượt quá giới hạn này rồi.

Chúng tôi, dừng lại ở đây thôi.

Công việc rất không suôn sẻ. Những khách hàng vốn đã hẹn đến tham quan nhà xưởng đều lần lượt hủy lịch, nghe nói vì vùng Quảng Đông xảy ra dịch bệnh không rõ nguyên nhân.

SHIT (Chết tiệt), liên quan gì đến Thượng Hải chứ? Tôi than thở với bạn học trên MSN.

Chris: Nghĩ đến hiện tại đi. Tổng biên tập không hài lòng lắm với bài viết lần này của cậu

Joy: why (Tại sao)?

Chris: Ông ấy nói độc giả thích văn phong sắc bén của cậu, sao tự dưng cậu lại trở nên dịu dàng thế

Tôi câm nín bật cười. Dịu dàng ư? Lâu lắm rồi không ai nói tôi như vậy. Từ ngày đó trở đi, trên người tôi chỉ còn lại sự sắc sảo và phòng bị.

Tan làm, theo thói quen tôi bước về phía quán cà phê của anh.

"Vẫn là Black coffee?"

Anh cười hỏi tôi.

Tôi gật đầu, tựa lưng vào quầy bar. Hương cà phê quanh mũi khiến toàn thân tôi thả lỏng.

"Promises don't come easy (Lời hứa không dễ có được), anh định bật cả tuần sao?"

Tôi thuận miệng hỏi, nhưng mắt lại nhìn bức tranh trên tường.

"Tùy tâm trạng. Nếu khách chán, tôi sẽ đổi."

Ánh mắt tôi lướt quanh quán. Các cặp tình nhân kề tai sát má, những người cô đơn thưởng thức nỗi cô đơn của riêng mình. Âm nhạc là phong cảnh vụt qua bên tai, người vô tâm nghe một lần hay một trăm lần cũng chẳng khác nhau.

"Không ai than phiền việc anh bật cùng một CD suốt một tuần sao?"

Tôi quay người, nhìn anh rót cà phê.

"Ngoại trừ Chương Ngữ Mặc."

Anh cười, đặt cốc cà phê trước mặt tôi.

Tôi đặt tay lên cốc. Thành cốc nóng hổi lập tức làm ấm lòng bàn tay lạnh giá của tôi, cho đến khi nóng rát. Anh cười nhìn tôi véo vành tai mình, lắc đầu.

"Hôm nay, trên đường đi làm, tôi nhìn thấy anh."

Dáng vẻ của tôi chắc hẳn rất buồn cười. Một người đàn ông bước vào quán, ngồi trước quầy bar nhìn tôi. Một phụ nữ mặc vest, hai tay véo tai, quả thật có hơi kỳ quặc.

Anh ta gọi một ly ESPRESSO, rồi cúi đầu đọc sách. Anh nhìn tôi, ánh mắt như đang nói: đây mới là người thật sự biết thưởng thức cà phê.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!