Chương 2: (Vô Đề)

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Biên tập: Poem

Cuộc sống của tôi thực ra rất tẻ nhạt. Dĩ nhiên, nếu trong sinh mệnh chỉ tràn ngập chuyện kiếm tiền thì cuộc đời nhất định sẽ nhàm chán.

Vì thế, khi xe đến bến cuối, tôi không về nhà ngay mà mặc cho đôi chân mình đi về phía quán cà phê của anh. Tôi không muốn nghĩ xem nên trả lời người thứ ba đang hoang mang kia thế nào, cũng không muốn tiếp tục viết những kịch bản truyền hình khiến tôi buồn nôn. Trong đêm tháng ba lạnh lẽo này, tôi nhớ cà phê ấm áp của anh và cả nụ cười cũng ấm áp như thế.

Tám giờ tối, quán anh làm ăn rất đông. Tôi đứng ngoài cửa, nhìn khung cảnh hoàn toàn khác với đêm hôm ấy.

Ánh đèn sáng sủa, không u tối như những quán trà thông thường. Trong quán tổng cộng chỉ có năm chiếc bàn, tất cả đều có người ngồi. Từng cặp từng cặp hoặc đơn độc một mình, giống như bất kỳ nơi công cộng nào khác.

Trên bức tường bên trái, đối diện quầy bar chỉ treo một bức tranh sơn dầu — nền tranh đen đậm, góc phải phía dưới là bóng dáng một người cô độc, phía sau là một con chim trắng có đôi cánh khổng lồ đang bay xa.

"Con chim bay đi tên Lời hứa."

Anh đứng bên cạnh tôi, kẹp một chiếc khay dưới cánh tay.

Tôi ngẩng đầu lên, trong nụ cười của anh dường như thoáng qua một tia buồn rồi biến mất rất nhanh.

Con chim bay đi là do anh không giữ được nó, hay là anh đã cho nó tự do? Tôi muốn hỏi, nhưng cuối cùng vẫn nhịn lại.

"Muốn uống gì?"

Anh đã quay về quầy bar, giọng nói bình thản.

"Black coffee."

Tôi ngồi xuống trước mặt anh.

Anh lắc đầu không đồng tình.

"Em hợp với Irish coffee (Cà phê Ireland) hơn, dùng whisky điều hòa, uống cà phê nóng qua lớp kem sữa lạnh," anh nhìn tôi rất sâu, "giống như em vậy, mang theo nỗi u sầu của sự trưởng thành."

Tim tôi khẽ chấn động. Tôi chưa từng nghe lời khen nào như thế. Phụ nữ cần được khen, vì hư vinh. Tôi bật cười không nói nên lời.

"Black coffee, ông chủ."

Anh thở dài.

"Cố chấp."

Rồi bắt đầu pha cà phê.

Dàn âm thanh của anh đang phát nhạc Boyzone, đúng bài tôi thích nhất — No matter what (Dù thế nào đi nữa). Tôi chống cằm, nhìn anh bận rộn sau quầy.

"Hôm đó tôi đến, anh không bật nhạc."

Tôi nhớ lại rất kỹ, quả thật là không có.

"Khi em vào, đã gần mười hai giờ, tôi chuẩn bị đóng cửa."

Anh đặt cốc cà phê lên trên miếng lót giấy, đẩy đến trước mặt tôi.

"Hóa ra tôi là last order (người gọi món cuối) của anh."

Tôi khẽ cười, dùng chiếc thìa bạc khuấy chất lỏng đen sẫm.

"Hôm nay thì chắc là không rồi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!