Chương 6: Thần hộ mệnh của Tiểu Họa Thành

Tối hôm đó Du Tân Dương về nhà, lấy bài kiểm tra mới được phát ra khỏi cặp. Buổi trưa cậu không ở lớp vì đi họp trung đội trưởng, Cao Điển nói bài kiểm tra của cậu được Lý Ánh Kiều nhận giùm.

Cậu nhìn bài kiểm tra bị thấm nước rồi phơi khô đến phồng lên, còn nhăn nhúm như từng bị ai vò qua, trầm mặc suy nghĩ.

Đúng lúc này, Du Nhân Kiệt làm bộ làm tịch xách hai quả tạ nhỏ đi ngang cửa phòng cậu. Thấy nó ngồi yên bất động, ông thò đầu vào gọi một tiếng: "Con trai, đang nghĩ gì thế?"

Du Tân Dương hoàn hồn, vẻ mặt mù mịt nhìn ba mình: "Dạo này ba không chọc giận bạn ấy đấy chứ?"

"Chọc cái khỉ gì." Du Nhân Kiệt khỏi cần nghĩ cũng biết "bạn ấy" là ai: "Dạo này ba chăm chăm đi làm thôi, được chưa."

"Mẹ làm chứng! Ba con dạo này tan làm là về thẳng nhà luôn, không gây chuyện gì cả." Bà Đường Tương hiếm khi bênh ông, vừa cúi đầu sơn móng tay vừa tò mò hỏi, "Con với Lý Ánh Kiều lại cãi nhau à?"

Du Tân Dương quay đầu đi, tiếp tục làm bài tập, giọng lẩm bẩm: "Làm gì có."

Đường Tương ngồi trên ghế sô pha ở phòng khách, duỗi tay ngắm lớp sơn vừa mới quét có đều màu không, cười nói tiếp: "Giáo viên mấy đứa rốt cuộc bao giờ mới đổi chỗ ngồi thế, nhìn con trai mẹ buồn bực chưa kìa. Nhưng mà mẹ thấy thật ra Lý Ánh Kiều cũng dễ thương mà. Ngày nào con bé cũng giúp mẹ nó trông tiệm, còn giúp bà cụ Xuân Trân bên cạnh kéo cửa cuốn và đổ rác.

Tràn đầy năng lượng dùng mãi chẳng hết."

Du Nhân Kiệt lập tức đặt quả tạ xuống: "Mới thế đã gọi là dễ thương á? Vậy con trai anh dễ thương đáng yêu đến cấp địa chủ luôn ấy! Ít nhất là dễ thương gấp đôi—"

"…"

Du Nhân Kiệt không nói thêm nữa, vì cả hai người đều đang trừng mắt nhìn ông.

Đường Tương quẳng lọ sơn móng tay vào ngăn kéo đang mở, tiếp tục nói: "Thằng Dương giờ thì dễ thương, chứ lớn rồi là không ổn đâu. Kiểu gì con cũng phải cao lên đến mét tám, mấy hôm nữa mẹ đưa con đi bệnh viện kiểm tra xương, nếu cần chích hormone thì cũng phải chích. Không thì mỗi lần đến trường đón con, mẹ đã thua ngay từ vạch xuất phát rồi."

"Không sao đâu, lên cấp ba nó chắc chắn sẽ cao hơn bây giờ." Du Nhân Kiệt nói đầy tự tin. Mà nếu bảo là tự tin thì chi bằng nói là đã buông xuôi, chấp nhận số phận rồi.

"Xàm xí, giờ còn chưa tới mét tư. Cấp ba mà cao mét tư anh thấy đủ sao?" Đường Tương lườm một cái.

"Thế không được —— thế chẳng phải là Đại Lang à."

(*)Đường Tương lập tức liếc Du Nhân Kiệt từ trên xuống dưới: "Lúc anh tầm tuổi này cao bao nhiêu?"

Du Nhân Kiệt: "Hồi đó ai thèm quan tâm chiều cao chứ, được ăn no là tốt rồi. Nếu không phải em trai anh là cái bụng không đáy, ăn kiểu gì cũng không thấy no thì chắc anh còn cao thêm được 5 centimet nữa."

Đường Tương: "…"

Du Tân Dương không muốn nghe ba mẹ bàn chuyện chiều cao của mình nữa bèn úp đầu vào bàn học, ủ rũ nói: "Mẹ đừng tới đón con, chỉ cách một con đường thôi, con tự về được."

Đường Tương bỗng nhớ tới lúc trước đi chợ gặp mẹ Diệu Gia, bèn đi qua xoa đầu con trai, hỏi: "Dương, con có muốn học nhảy đường phố không?"

Du Tân Dương học nhảy đường phố là để cao lên, còn Lý Ánh Kiều học hát là để cống hiến cho nhân loại, ít nhất là trong lòng cô bé nghĩ thế. Cô không còn là đứa vừa tan học là phi thẳng về nhà như một con khỉ nữa, mà sẽ ngồi chồm hổm trước cửa tiệm băng đĩa đầu ngõ Tiểu Họa Thành nghe nhạc. Cô còn dùng tiền ăn sáng mẹ cho, mỗi ngày bớt ăn một cái bánh bao, gần nửa tháng sau là đủ tiền mua một cuộn băng cát

-sét.

Thời đó có quá nhiều ca sĩ nổi tiếng, cô chọn không được, nhưng Châu Kiệt Luân đã nổi khắp cả nước nên cô quyết định học theo anh! Vì anh là người nổi tiếng nhất! Cô muốn tỏa sáng rực rỡ trong đêm diễn mừng Tết Dương lịch năm sau.

Hôm đó tan học, ánh chiều tà vẫn đang giăng giăng trên đỉnh núi của Tiểu Họa Thành, hơi ấm còn bao phủ khắp vùng ngoại ô.

Lũ nhóc lớp 4A2 của Tiểu Họa Thành cuối cùng cũng đến khoảnh khắc háo hức là đổi chỗ ngồi. Lý Ánh Kiều vừa định quay sang Du Tân Dương để nói một lời tạm biệt đầy tình cảm thì thấy đối phương đã dọn dẹp sạch sẽ đồ đạc, hăm hở đón bạn cùng bàn mới.

Lý Ánh Kiều lập tức sầm mặt lại, trừng mắt nhìn cậu ta rất dữ dằn, ngay khoảnh khắc cô giáo thông báo: Các em ngồi yên, tiếp theo sẽ đọc danh sách chỗ ngồi mới.

Cô bé như được lên dây cót, quay người về chỗ cũ, hai tay ngoan ngoãn đan trước bàn, nhưng ánh mắt vẫn ngoảnh sang trừng Du Tân Dương.

Du Tân Dương phớt lờ cô, làm như chẳng thấy gì.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!