……
Trong phòng yên tĩnh, rèm cửa khép chặt, trong bóng tối vang lên những tiếng hôn nhẹ như tiếng cánh bướm rung rinh, ngắn ngủi nhưng dày đặc, khe khẽ vang lên từng hồi.
Ban đầu Lý Ánh Kiều chỉ thử chạm môi anh, đôi mắt vẫn mở. Thấy anh không kháng cự, cô mới yên tâm nhắm mắt lại, hôn thật khẽ. Mỗi một nụ hôn, cô đều dừng lại một chút, như đang nếm thử một viên kẹo từng l**m qua nhưng đã để quá lâu, không chắc còn ngon không.
Hôn rồi hôn, cả hai đều bật cười phì.
Chóp mũi chạm vào nhau, hơi thở nóng hổi như đủ để đốt than. Du Tân Dương cảm thấy mình như một xửng hấp, lồng ngực bị hơi nóng hun đến đỏ rực, khí nóng bốc thẳng lên trán, anh nghiêng đầu tránh đi, giọng khàn khàn: "Đợi chút, mình sắp đổ mồ hôi rồi."
Lý Ánh Kiều lại kéo đầu anh quay lại, không cho anh cơ hội từ chối mà lần nữa chặn lấy môi anh. Lần này hôn rất thật, rất gấp. Đầu lưỡi cô xông thẳng vào miệng anh đầy thô bạo, Du Tân Dương bị cô đè xuống không kịp phản ứng, lực từ môi cô vừa gấp gáp vừa mãnh liệt. Anh không còn né tránh nữa, cuối cùng cũng đưa tay ôm lấy cô, để cô nằm trên ngực mình, nằm tựa vào ghế sofa, bàn tay anh đỡ lấy sau gáy cô, dịu dàng hôn đáp lại.
Không hiểu sao, cô thật sự bị sự dịu dàng ấy xoa dịu, liền thuận theo nhịp của anh mà chậm rãi hôn lại. Một lát sau, trong phòng vang lên tiếng th* d*c nhẹ nhàng và dai dẳng, lần này những hơi thở ấy càng hòa hợp và vương vấn, không còn giống như lúc đầu như chó cắn chó, mạnh ai nấy cắn loạn xạ nữa.
Chỉ là có một bàn tay bắt đầu không an phận, rất nhanh đã kéo vạt áo thun của anh lên, định cởi ra.
Du Tân Dương vừa bị cô hôn, vừa phải giữ lấy tay cô, hơi thở hỗn loạn, giọng vẫn bình tĩnh: "Không được."
Lý Ánh Kiều dừng lại, khó hiểu nhìn anh: "Du Tân Dương, tới nước này rồi. Cậu còn…"
Du Tân Dương nhìn cô, biểu cảm phức tạp, đành phải nói rõ hơn: "Cậu muốn hôn thì được, nhưng những chuyện khác thì không. Mình không có thói quen đó, nhất là khi chúng ta vẫn chỉ là bạn bè. Mình đồng ý lên đây là vì lúc nãy dưới nhà, ánh mắt của cậu nói với mình rằng nếu mình từ chối thì sau này cậu sẽ không bao giờ tìm mình nữa, đúng không?"
Lý Ánh Kiều nhất thời không biết nói gì. Khi nãy ở dưới nhà, đúng thật là cô đã nghĩ, nếu lần này anh từ chối thì có lẽ cô sẽ không chủ động liên lạc nữa. Giấy tờ chứng nhận thương tật cô dự tính ngày mai sẽ gửi nhanh cho anh.
Du Tân Dương quá hiểu cô cố chấp thế nào. Cuối năm ngoái, anh về nước xử lý chuyện gia đình, kịp trước Tết, anh đến vùng núi tỉnh G mang theo bốn mươi thùng đồ dùng học tập, dụng cụ thể thao và áo ấm mùa đông cho học sinh của Lương Mai, chất đầy hai chiếc xe tải. Đường núi hẹp đến mức suýt làm gãy gương chiếu hậu, giữa đường anh còn phải nhờ người hỗ trợ chuyển hàng bằng xe ba gác vài lượt.
Chu Tiểu Lượng dẫn theo bảy tám nam sinh lớn ra đón anh ở đầu thôn, cả hai suýt chút nữa không nhận ra nhau. Sau khi chuyển xong hết đồ, anh đứng trước mặt Chu Tiểu Lượng một hồi lâu, Chu Tiểu Lượng mới nhận ra sự chênh lệch chiều cao, ngạc nhiên: "Em là Du Tân Dương? Giờ em cao vậy luôn rồi? Thế thằng Bánh Ngọt kia chắc gần hai mét rồi hả?"
Trái lại, Chu Tiểu Lượng thì gầy đến mức gò má nhô hẳn lên, như còn lùn đi nữa, người đen như khúc xúc xích khô.
Phía sau họ là bãi đất vàng nơi tụi nhỏ học thể dục, hai cái rổ bóng rổ đều do Chu Tiểu Lượng lấy cọc cây ở sau núi đẽo thành, vòng rổ thì vặn bằng dây kẽm nung đỏ. Trong cuộc gọi xác nhận trước khi tới, Chu Tiểu Lượng nhấn mạnh không biết bao nhiêu lần rằng điều kiện nơi đây rất thiếu thốn, chắc chắn anh sẽ không quen, bảo anh có gì đừng đến. Nhưng Du Tân Dương nói mình đại diện cho ba tới tặng ít vật tư từ thiện, nên Chu Tiểu Lượng mới không từ chối nữa.
Chỉ là Du Tân Dương còn chưa kịp mỏi chân vì chuyển đồ, thì mũi đã cay xè, cười như rỉ sét: "Thầy Chu, lâu quá không gặp."
Chu Tiểu Lượng kéo lại cái áo len sờn rách tả tơi của mình, cũng nặn ra một nụ cười ngượng ngùng, thậm chí không dám đưa tay kéo anh, chỉ đưa tay chỉ đường, nói: "Đi thôi, cô Lương biết em tới nên cất công làm mấy món em thích."
Tay nghề nấu ăn của Lương Mai là do Lý Xu Lị dạy từng chút một. Lúc học lớp 12, áp lực học tập càng lúc càng lớn, Lương Mai nấu nướng thì không khá lên tí nào, bà Xu Lị nhìn thấy Lý Ánh Kiều gầy rộc mặt đi, bèn xách nồi niêu đến tận nơi nói với Lương Mai: cô lo dạy học, còn chuyện cơm nước để tôi lo. Lúc đó Lương Mai mới biết thì ra cá rô nấu canh đậu phụ phải chiên vàng rồi giã nát nấu thì mới bổ dưỡng.
Ngoại hình của Lương Mai gần như không đổi, vẫn gầy gầy, tóc chải gọn gàng không lộn sợi nào, chỉ là tính tình điềm đạm hơn. Trước kia là người nóng nảy như pháo, giờ lại như một cây hương lạnh, cháy đến nửa đoạn là ngưng. Cô thản nhiên trò chuyện với Du Tân Dương rất nhiều, mỗi ngày đều giữ anh lại nói chuyện nửa buổi.
Anh ở lại gần một tuần, Chu Tiểu Lượng xúi anh dạy tụi nhỏ chơi bóng, đến lúc phải rời đi, Du Tân Dương mới lần lượt tạm biệt từng đứa nhỏ bám lấy áo không chịu thả. Lúc đó Lương Mai đột nhiên níu cửa sổ xe anh hỏi: "…Lý Ánh Kiều dạo này sao rồi?"
Anh mới biết bao năm qua hai người họ chưa từng gặp lại.
Với từng ấy chuyện quá khứ, anh hiểu cô cố chấp thế nào. Trước đó cô nói hai người chỉ nên làm bạn, sau đó đúng thật không chủ động tìm anh nữa, lạnh nhạt nhiều ngày.
Anh biết nếu lần này lại từ chối, cô chắc chắn sẽ không tìm anh nữa. Nên anh vẫn quyết định lên đây, nhưng cũng chỉ tới giới hạn đó thôi.
Du Tân Dương rất biết điều mà đứng dậy, nhặt tấm chăn vừa nãy khi hai người hôn làm rơi dưới đất, cúi đầu nhìn cô xác nhận lần nữa: "Cần nói tiếp nữa không?"
Lý Ánh Kiều ngẩng đầu nhìn anh bình tĩnh, không nói gì.
Khi nãy ở dưới nhà, cô thật sự không nghĩ quá nhiều, chỉ là muốn đưa anh xem một tài liệu về chân giả, có thể giúp ích cho chú Du. Nhưng phản ứng của anh vừa rồi khiến cô rất khó chịu, cứ như thể cô tìm anh chỉ vì muốn ngủ với anh, cái kiểu anh luôn là chính nhân quân tử, còn cô thì thành bà chị hư hỏng vậy.
Vậy nên cô mới cố ý chọc tức anh, anh đã nghĩ như vậy rồi thì chẳng thà làm tới luôn. Nhưng rõ ràng là anh cũng không né tránh, còn đáp lại rất nồng nhiệt nữa. Cô thuận theo cũng là điều dễ hiểu thôi mà?
Lý Ánh Kiều nhìn anh tùy ý vắt chăn lên tay vịn sofa. Cô vừa tắm xong, không thoa son, chỉ bôi một lớp son dưỡng thật dày.
Khóe môi anh cũng có, lành lạnh mà ươn ướt, dù có là một thư sinh đoan chính đến đâu thì cũng có nợ đào hoa. Chỉ là càng thấy Du Tân Dương mặt ngoài bình tĩnh tự giữ, kiềm chế như thế, trong lòng cô lại càng sảng khoái, nhưng vẫn có chút không hài lòng: "Được thôi, cứ coi như mình là quỷ háo sắc. Mình về phòng úp mặt tự kiểm điểm đây, cậu cứ tùy ý."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!