Từ nhỏ tới lớn, Du Tân Dương gần như chưa từng thấy cô rơi nước mắt.
Hồi nhỏ tháo van xe của ba anh, bị ba anh xách cổ về nhà dạy dỗ cũng không khóc. Lúc cứu người nhưng lại bị đám phóng viên vô lương tâm truy hỏi điểm lẹt đẹt ở Tiểu Họa Thành cũng không khóc. Suýt trượt nguyện vọng vào Trường Trung học Phong Đàm, mọi người đều lo cho cô, cô lại cứ tỉnh bơ, cười hì hì nói: "Meo Meo, cậu phải sớm quen với cuộc sống không có mình nha."
Anh luôn nghĩ cô có một trái tim siêu cấp mạnh mẽ. Lần đó bị Lương Mai chọc cho khóc, nói ra thì hơi vô tâm, chứ thật ra anh cảm thấy lạ lẫm nhiều hơn là đồng cảm. Như kiểu rút trúng một tấm thẻ SSR phiên bản Lý Ánh Kiều khóc thảm thiết, chưa từng thấy bao giờ.
(*)Từ lần gặp Chu Tiểu Lượng ở Cảng Điên, bị cô bế kiểu công chúa đi, thật ra anh đã ngầm ganh đua với cô rồi, dù bề ngoài vì sợ nắm đấm của cô nên chuyện gì cũng chiều theo.
Hồi tiểu học, anh từng lấy thành tích học hành đè bẹp cô, cô vào Nhị Trung Tiên Thành, anh vào trường Thực Nghiệm. Tưởng như cuối cùng cũng tránh xa cô, không còn phải ganh đua nữa. Ai dè Lương Mai lại bất ngờ tìm tới anh, khởi động cái gọi là "kế hoạch cá giống", rõ ràng Lý Ánh Kiều lại là con cá đắt nhất trong đám.
Thật ra anh cũng giống Lương Mai, muốn biết rốt cuộc cô còn tạo được bao nhiêu bất ngờ. Nhưng anh từng nói với Lương Mai một câu nghe cũng khá tự vả: "Em thấy cô chắc tám chín phần là sẽ thua, Lý Ánh Kiều vốn không phải người có thiên phú học hành."
Vậy mà Lương Mai lại cười, nói: "Vậy em cứ chờ mà xem, cô nhất định sẽ thắng."
Lúc đó anh không hiểu nổi vì sao Lương Mai lại có thể tin tưởng cô đến thế. Giống như lần bị bắt cóc trước kỳ thi vào cấp ba, cuối cùng trong đầu anh cũng chỉ hiện lên duy nhất một người để nhắn tin cầu cứu.
Mối quan hệ giữa cô và Lương Mai, Chu Tiểu Lượng hiểu rõ nhất. Trước kỳ thi đại học, hai người cãi nhau um trời trong bếp vì chuyện chọn nguyện vọng, Chu Tiểu Lượng nói: y chang cô giáo Đàm vậy đó.
Tới tận khi nằm trên giường bệnh hai người vẫn còn cãi, chuyện đó tới giờ Lương Mai vẫn hối hận, nhưng tính cách thì vẫn vậy, không hề thay đổi.
Đêm đó, dưới mưa phùn lất phất trước cổng chợ nông sản, Lương Mai nhìn nước mắt to như hạt đậu của Lý Ánh Kiều rớt từng giọt từng giọt xuống tay mình. Chuyện này rất mới mẻ, cô ấy cũng thấy lạ, nhưng lòng dạ cô cứng như đá, hỏi Lý Ánh Kiều: "Ngay ở chỗ này, cô từng hỏi em một câu, còn nhớ không?"
"Cô hỏi em sau này muốn trở thành người như thế nào." Cô không cắn răng nữa, chỉ nhìn cô ấy nước mắt lưng tròng mà đáp.
"Đúng. Em nói em muốn thay đổi thế giới." Lương Mai giơ lá thư bị xé đôi ra, nói: "Vậy cái này là gì? Em nghĩ người ta sẽ cảm động hả?"
"……"
"Đây chẳng phải là kẻ yếu đang vẫy đuôi cầu xin kẻ mạnh sao? Chờ người ta thương hại, bố thí, vậy không phải cũng là một kiểu đầu hàng à? Cô dạy em vậy hả? Vậy cô thành gì rồi? Nếu em nghĩ cô và Chu Tiểu Lượng gửi mấy đứa vô đại học danh giá là vì mục đích kiểu này, thì em cũng quá sỉ nhục tụi cô rồi đó!" Lương Mai dừng lại một chút, câu khó nghe hơn nữa thì vẫn không nói ra, cuối cùng mấp máy môi, bảo: "Nếu em chỉ muốn tranh giành cho cô thì ở ngoài kia học cho đàng hoàng, làm nên chút thành tích, đừng để cô coi thường em."
Sau khi Lương Mai rời đi, Lý Ánh Kiều trút hết cơn giận dữ lên người anh. Lau nước mắt, bước ra đứng dưới đèn đường, cô lớn tiếng nói với anh: "Nghe chưa? Ở ngoài kia phải làm nên thành tích, đừng để mình coi thường cậu."
Mỗi lần cô cãi nhau với Lương Mai, người bị vạ lây luôn là anh. Hồi đó Du Tân Dương cũng thấy vô lý. Vốn định nói vài câu an ủi, kết quả bị câu đó của cô làm bay mất tiêu, như miếng vỏ sủi cảo bị nấu bể, chỉ còn cái vỏ méo xệch nổi lềnh bềnh trên mặt nước, còn nhân thì chìm hết xuống đáy nồi, bỗng chốc không nói nên lời.
Trong mười năm cô giằng co với Lương Mai, thật ra anh cũng luôn trong trạng thái giằng co với cô. Mặc dù hôm đó hai người cãi nhau ở quán nướng, anh hiếm hoi thừa nhận trong lòng là phục cô, nhưng cho dù là lúc này, anh vẫn không ngừng ganh đua với cô.
Cũng chỉ là muốn thấy cô nhận thua, muốn nghe cô tự miệng thừa nhận— Du Tân Dương là một người rất thu hút cô, chứ không chỉ đơn thuần muốn qua lại mập mờ, làm cặp uyên ương lang bạt, mà trong lòng cô nhốt anh ở ngoài cửa.
Gió đêm bên bờ sông cuốn theo ánh trăng bóng loáng như dầu, dưới hiệu ứng thị giác lệch tầng, đường rặng núi phía xa như đè lên mặt sông lấp lánh, trông như một chiếc thuyền nhỏ lững lờ không chịu cập bờ.
Tôn Thái Hòa nghe mà nhập tâm, còn rút ra được tinh túy, ra vẻ như lớp trưởng thay mặt cả nhóm, hỏi trước tiên: "Vậy là sao, cô trò hai người mười năm không gặp hả? Cặp lừa ương bướng à?"
"Cái đó tụi này không biết." Cao Điển gặm xong xiên nướng, vừa m*t tay vừa nói: "Dù sao năm hai đại học, cô Lương với Chu Tiểu Lượng đi tỉnh G dạy học, sau đó Lý Ánh Kiều cũng ít liên lạc với tụi mình, chắc không có cơ hội gặp đâu."
Tôn Thái Hòa ngả người ép lưng vào cái ghế nhựa của quán nướng, cố ý phát ra tiếng "kẽo kẹt kẽo kẹt", quay sang nhìn chằm chằm Du Tân Dương, mặt đầy vẻ hóng chuyện: "Vậy cậu với Lý Ánh Kiều là cái gì?"
Du Tân Dương liếc cậu ta một cái, thản nhiên nói: "Bạn bình thường thôi, còn là gì được nữa."
Cao Điển còn bất ngờ hơn, nhíu mày lại, mặt thể hiện rõ vẻ không hài lòng: "Cậu hỏi gì kỳ vậy? Quan hệ hai người đó chẳng phải rõ mười mươi rồi sao? Mà cái đó đâu phải trọng điểm, trọng điểm lẽ ra là— tụi mình phải thuyết phục Lý Ánh Kiều đi thăm cô Lương như thế nào chứ?"
"Đừng xen vào." Tôn Thái Hòa giơ tay chặn cậu ta lại, ánh mắt dò hỏi lại liếc sang Du Tân Dương.
Du Tân Dương bị nhìn đến phát bực, cười khẩy: "Thật luôn, bạn bình thường."
Cao Điển đập trán cái bốp, tròn mắt nói: "Giống Phượng Hoàng Truyền Kỳ đó, cậu hiểu không? Một đứa cứ hát hoài, một đứa thì "ya ya ya" vô điều kiện hùa theo. Hai đứa nó từ nhỏ đã như vậy rồi, không có tí tia điện đâu. Kiều thích kiểu người khiến cô ấy có cảm giác chinh phục cơ."
Du Tân Dương không nói gì. Phan Hiểu Lượng tin rồi, Ngô Quyên cũng tin rồi, chỉ có Tôn Thái Hòa là cười cười không tin, để lại một câu đầy ẩn ý kết thúc buổi tụ tập hôm đó: "Vậy cậu không hiểu rõ Meo Meo nhỏ nhà cậu rồi."
Du Tân Dương định nói "cậu đừng xàm nữa", vừa quay sang thì thấy Ngô Quyên đang nhìn chằm chằm mình.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!