Tất cả mọi người đều kinh ngạc nhìn sang phía Ngô Quyên. Nếu như trưởng phòng của nhóm tạm bợ này là Lý Ánh Kiều trông có vẻ không dễ qua mặt, thì Ngô Quyên chính là thái cực còn lại, mềm như kẹo bông, ai nói gì cũng gật. Lần trước vì một câu trả lời trên trang khu du lịch mà bất ngờ nổi tiếng, có người bình luận "chắc biên tập đã muốn ra tay từ lâu rồi", cô ấy tức đến mức định nghỉ việc luôn, phải nhờ Lý Ánh Kiều dỗ dành mãi mới chịu ở lại.
Cái gã lực điền kia cũng chẳng phải dạng vừa, lần này bị hắt nước ướt sũng cả người, càng thêm tức giận, hét lên: "Ngô Quyên cô làm gì vậy!"
Ngô Quyên đứng tại chỗ, mặt lúc đỏ lúc trắng, lắp bắp nói: "… Xin… xin lỗi, canh nóng quá, tôi cầm không chắc…"
"Giả vờ gì chứ, ai chẳng biết cô cố ý—"
Chưa nói hết câu, chỉ nghe "xoảng" một tiếng, lại một bát nước mì đổ ụp xuống đầu.
Lần này là Phan Hiểu Lượng, cậu ta không cho đối phương cơ hội mở miệng, thẳng tay b*n r* một tràng: "Cố ý thì sao? Coi tụi tôi dễ bị bắt nạt hả? Không thể yên ổn ngậm miệng mà ăn à? Cứ phải líu ríu mãi, thật sự chịu không nổi luôn đấy. Nhảy vũ đạo nhóm nữ cậu thích thì nhảy, không thích thì tự đi nói với Lý Ánh Kiều, để Du Tân Dương dạy cậu nhảy còn khó hơn dạy cá chạy xe đạp, chuyện nghịch lý như thế trong lòng cậu không rõ à?"
Phía đối diện tức điên lên, thấy bọn họ chỉ có vài mống mà vẫn đoàn kết như chùm đậu phộng, khịt mũi khinh bỉ: "Phan Hiểu Lượng, cậu làm bộ làm tịch cái gì. Cậu thích nhảy vũ đạo nữ thì tự mà nhảy đi, hay đổi tên luôn thành Phan Hiểu Liên đi cho hợp, nhìn chẳng giống đàn ông tí nào."
"Phan Hiểu Liên thì sao? Cần cậu đến đây phun ra mớ tào lao cay xè! Mẹ cậu không có tên chắc? Nhớ cho kỹ, từ nay ông mày tên Phan Hiểu Liên!"
"Cậu!"
"Cậu cái gì mà cậu, lúc ba cậu sinh cậu, trong nhà không có bô hả, vặn nắp đỉnh đầu cậu ra mà nhổ đờm vô à? Ngậm mồm lại đi, mở miệng là tôi ngửi được mùi đờm của ba cậu rồi đó!"
Phan Hiểu Lượng chửi rủa đến mức huyết áp tăng vọt, như đang càn quét cả chiến trường. Người tới người đỡ ai cũng bị vả, ngay cả Cao Điển đang định nhào ra cổ vũ cũng không tránh khỏi bị trúng đạn: "Anh cũng cút đi, một lũ ngu dốt thúi hoắc!"
Cao Điển sững người, dậm chân một cái lý lẽ hùng hồn: "Không đâu Hiểu Liên, tôi không phải Cao Điển, tôi là Cao Điểm Điểm!"
Trừ anh chàng bị chửi đến mức đập bàn bỏ đi, những người còn lại trong văn phòng đều không nhịn được cười.
Chỉ có dì lao công phụ trách quét dọn hôm nay là không cười nổi, bà trừng mắt nhìn đống canh vương vãi dưới đất, vừa định mở miệng mắng thì bỗng thấy có người đứng dậy, dọn ghế vào chỗ rồi nói với bà: "Sắp xong rồi ạ, dì có thể sang dọn phòng bên cạnh trước."
Dì nhìn người đàn ông cao ráo, nho nhã lại tuấn tú kia, lập tức tắt lửa, cổ họng như bị nhét pháo câm.
Đến giờ vào làm buổi chiều, vừa mới gặp mặt, tiếng chuông báo thức đã như còi báo động. Phan Hiểu Lượng lập tức hỏi Ngô Quyên: "Văn phòng đã dọn chưa?"
Ngô Quyên cũng đột nhiên nhớ ra, lắc đầu một cách máy móc, ánh mắt bỗng trở nên hoảng sợ: "Xong đời rồi. Hôm nay là… bà Bao Cho Thuê trực đúng không?"
Đọc tên đoán nghĩa. Bà ấy có năm căn hộ ở Tiểu Họa Thành, đều là nhà tái định cư ngày xưa nên người ta gọi bà là "bà Bao cho thuê". Họ Bao, tính khí cũng chẳng tốt lành gì, nhưng dọn vệ sinh thì cực kỳ nghiêm túc. Ai mà dám chọc giận bà, bà sẽ không chút nể nang mà chửi ầm lên ngay tại văn phòng, chẳng kiêng nể ai. Kể cả Lý Bá Thanh cũng từng bị bà phang cây lau nhà vào mặt mà không dám hé răng, bởi con trai bà làm ở tỉnh ủy.
Phan Hiểu Lượng vừa định lao về văn phòng buổi trưa thì bị Cao Điển chặn lại, đưa hai cốc cà phê: "Có người dọn rồi, còn bảo tôi thay mặt cảm ơn hai người."
Phan Hiểu Lượng thở phào, không cầm cà phê, chỉ nhìn sang Ngô Quyên đang mặt đỏ bừng, nói: "Cảm ơn mà không dám ra mặt à? Thiếu thành ý thế."
Ngô Quyên thì không ngần ngại, cười cười nhận lấy: "Thật ra không cần khách sáo vậy đâu."
Cao Điển nói: "Em gái Quyên, ít ra cũng ngại một giây đấy."
Ngô Quyên càng ngượng ngùng hơn, Phan Hiểu Lượng hừ lạnh: "Anh ta đâu? Chiều còn luyện nữa không?"
Cao Điển cười: "Hiểu Liên, gấp gì, gã lực điền rút khỏi nhóm rồi, chỗ trống phải bù vào chứ, Meo đang đi kiếm bạn cũ của cậu ta thế chỗ."
"Bốp—" một tiếng, quả cầu lông bay lên cao, vẽ ra một đường cong hoàn hảo, rơi xuống bên kia sân. Du Tân Dương căn cứ theo độ cao mà lùi lại vài bước, phản tay đập mạnh rồi dịu dàng nói với người đối diện: "Sao hả, Thái Hòa, giúp một tay đi?"
Đối phương bật người, lại là một cú đập mạnh, chỉ vào người phía đối diện nói: "Du Tân Dương, ông nội cậu đấy, có đánh cho nghiêm túc không! Gọi cậu ra sân chơi bao nhiêu lần không chịu. Bây giờ chủ động tìm tôi lại là để nhờ đi nhảy nhóm nhạc nữ, cậu có bệnh hả. Có bản lĩnh thì đánh thắng tôi cái đã—"
Chưa nói hết, một cú đập trời giáng lại tiếp tục khiến cầu rơi xuống trước.
"……"
Mềm không ăn thì phải cứng thôi.
"Được chưa?" Du Tân Dương điềm tĩnh hỏi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!