Dãy đèn ven bờ sông dần sáng lên, phản chiếu ánh vàng lập lòe trên mặt nước, như dát một lớp dầu bóng loáng nâng đỡ mặt trăng trên trời. Quán nướng ven sông người qua lại cũng thưa dần, cuối cùng chỉ còn lại mỗi bàn của họ.
Ông chủ c** tr*n bận rộn cả buổi tối cũng không nhịn được mà liếc trộm họ mấy lần —— chỉ thấy hai người bất động đối đầu, một người tựa vào ghế, một người từ đầu đến cuối thân hình thẳng tắp, căng như dây đàn như đang đàm phán một hiệp ước quốc tế khó nhằn, lạnh đến mức ông chủ cũng vô thức tìm áo mặc.
Lý Ánh Kiều cảm thấy thật nực cười, sau khi anh nói xong câu "mình chưa từng yêu ai", phản ứng theo bản năng của một người làm nghề PR như cô là: một trong những chiêu trò kinh điển mà đàn ông hay dùng để thu hút thiện cảm từ phụ nữ chính là dựng nên hình tượng thâm tình. Huống hồ mười năm không có bạn gái, chứng tỏ người này trong chuyện tình cảm cực kỳ cố chấp. Nếu người ngồi đối diện không phải là Du Tân Dương, cô đã đứng dậy bỏ đi rồi.
Bởi vì yêu một người như thế, nếu không bước vào thánh đường hôn nhân thì chỉ có thể nằm phơi thây ở công đường.
Đây là kiểu hành vi mà Lý Ánh Kiều cho điểm rất thấp. Nhưng anh là Du Tân Dương, nên cô mới có thể bao dung với anh nhiều đến vậy. Không hẳn chỉ vì tình cảm từ thuở nhỏ, mà thật ra là do suốt mười năm khúc khuỷu gập ghềnh đó, suy nghĩ và thói quen của họ đã ảnh hưởng lẫn nhau, mới tạo nên tam quan và nhân cách của họ bây giờ.
Thật ra, từ mối quan hệ giữa Du Nhân Kiệt và Lý Vũ Thanh cũng có thể nhìn thấy một chút manh mối. Họ có tính cách hoàn toàn trái ngược, một người ôn hòa, một người hiếu thắng. Từ nhỏ Du Tân Dương đã không ưa tính đanh đá hiếu thắng của cô, ngay cả chơi trò chơi cũng không muốn cùng đội. Cô cũng ghét anh quá bình tĩnh, quá đạo mạo, mà vào cùng đội thì toàn kéo cô xuống.
Anh có những mặt khiến cô chán ghét, nhưng cũng có những điều khiến cô ngưỡng mộ, chỉ là hai người cứ năm này qua năm khác mà chạy, mà nhảy. Cứ thế lớn lên, cuối cùng cũng nhuốm lẫn tính khí của nhau, giống như hai cái cây trồng gần nhau, cành nhánh sao có thể không quấn lấy nhau được.
Chỉ là mười năm làm bạn rồi lại mười năm chia xa. Quá trình trưởng thành là màu nền chung của họ, nhưng trong mười năm xa cách ấy, hai cái cây này cũng mọc thêm những cành nhánh mới, có cái không tương thích, có cái lại đâm trúng vào chỗ nhạy cảm của nhau.
Nhưng màu nền mười năm ấy cũng không đến mức khiến họ hoàn toàn rẽ sang hai con đường đối nghịch, đó cũng là lý do khiến Lý Ánh Kiều vẫn chưa rời đi. Dù vậy cô thực sự đang kìm nén một bụng lời khó nghe, cuối cùng lại nhìn gương mặt đối diện thực sự quá mức ưa nhìn, thở dài một tiếng rồi nói:
"Cậu cứ hỏi mình tại sao lại quay về, về rồi còn đi nữa không, vậy để mình nói thẳng: mình sẽ đi. Không nhất định là Bắc Kinh, cũng có thể là Quảng Đông hay Thượng Hải, tóm lại mình sẽ không ở lại đây. Mình biết cậu có lẽ sẽ không rời khỏi nơi này nữa, mình cũng biết chuyện của chú Du. Xin lỗi, thật ra mình vẫn không tìm được lý do để đến gặp chú, cũng sợ chú nhìn thấy mình thì sẽ nhớ đến cậu của mình, sợ chú nhìn thấy mình sẽ càng khó chịu.
Ngày mai mình sẽ đưa cho cậu một tài liệu, thứ này thật ra mình đã muốn đưa cậu từ lâu rồi, nhưng vẫn chưa tìm được cơ hội."
"Nếu cậu muốn làm rõ, vậy mình cũng không vòng vo. Mười năm nay, cậu không trói buộc mình, cũng không kìm kẹp mình. Cậu nói cậu không yêu đương, đấy là quyền tự do và lựa chọn của cậu. Không phải vì cậu đã bỏ ra nhiều, thì mình nhất định phải trả nợ cho sự hy sinh đó. Điều đó không thể trở thành cái cớ để trói buộc nhau, mình sẽ thấy áp lực. Cậu thấy đúng không?"
"Đương nhiên rồi." Anh đột nhiên bật cười bất lực, rồi nói thẳng, "Mình vốn không định nói, chẳng phải vừa rồi là cậu cố tình gài mình đấy sao? Mình thậm chí còn đoán được cậu sẽ phản bác lại mình thế nào. Cậu còn chưa nghe mình nói hết nữa. Hồi đại học mình không yêu ai là vì nghĩ xem phải làm sao để anh Một Tháng Tư chấp nhận cậu, cũng không chắc cậu nghĩ gì về mình.
Nhưng sau đó mình đi du học, thật sự ngay cả việc sinh tồn cũng đã khó khăn, làm gì còn tâm trí yêu đương."
"Nếu mình nói mình không để tâm chuyện đó, vậy cậu định làm gì?" cô hỏi.
Anh lại không trả lời.
Cô bật cười, dứt khoát nói thẳng luôn: "Cậu sẽ chẳng làm gì cả, Du Tân Dương, mình quá hiểu cậu mà. Hôm đó hôn nhau ở núi Phong Đàm, mình bị ba anh làm tức giận nên chặn liên lạc cậu, nhưng chẳng lẽ cậu không tìm được mình? Chỉ là cậu có muốn hay không thôi. Một cái hôn nếu không đủ để thể hiện mình thích cậu, thì mình không biết mình phải chủ động đến mức nào nữa. Cậu chỉ là đã bình tĩnh lại và nghĩ:
Lý Ánh Kiều là người quá nhiều biến số, biến mất cũng tốt."
Cô tiếp tục: "Vì cậu là người quá lý trí, quá biết kiềm chế, tuyệt đối sẽ không cho phép bất kỳ người nào hay việc nào khiến cuộc đời mình mất kiểm soát. Mình cũng đã từng đợi cậu, mỗi năm nghỉ đông nghỉ hè mình đều quay về Phong Đàm. Chỉ là, chuyện hồi mười tám tuổi đối với mình đã được lật sang trang mới rồi, bây giờ chúng ta làm bạn thì thích hợp hơn."
Anh ngồi lún cả người vào ghế, hồi lâu không lên tiếng. Lý Ánh Kiều tưởng rằng anh đã mặc nhiên chấp nhận mối quan hệ hiện tại, đang định cầm túi rời đi thì đột nhiên nghe thấy anh cười tự giễu, trầm giọng hỏi cô: "Lý Ánh Kiều, kiểu bạn như mình, cậu có nhiều lắm đúng không?"
Lý Ánh Kiều lại đặt túi xuống, nghi hoặc nhìn anh: "Gì cơ?"
Lúc ngồi trên xe s* s**ng mình, có từng nghĩ chúng ta chỉ là bạn không? Hay là bên cậu có rất nhiều kiểu bạn khác giới như vậy? Nhưng nhìn dáng vẻ thản nhiên bình tĩnh của người đối diện, anh lại không nói nổi thành lời, sợ cô trả lời một câu khiến anh tức đến nổ gan, đành lạnh nhạt liếc cô.
Lý Ánh Kiều vẫn thẳng thắn đón lấy ánh mắt anh, lạnh nóng gì cũng tiếp hết, rồi thành thật nói: "Mình khiến cậu hiểu lầm đúng không? Vậy mình có thể nói rõ hơn một chút, mong là cậu nghe xong đừng giận. Mình thật sự chưa từng nghĩ tới chuyện sẽ yêu đương với cậu theo kiểu được ba mẹ hai bên chúc phúc, nhưng mình cũng không ngại thuận theo tự nhiên mà ngủ với cậu một đêm.
Vậy đã đủ rõ ràng chưa?"
Anh gần như kinh ngạc mà ngẩng đầu nhìn cô, không cần nghĩ cũng biết người này tức rồi, chắc chắn là tức rồi, tức đến mức nóng hơn cả bếp than lúc nãy. Du Tân Dương suýt thì bật cười lạnh, "Lý Ánh Kiều, cậu không cần dùng lời kiểu đó để chọc giận mình."
Lý Ánh Kiều lại cười: "Đấy, mình đã nói rồi mà, mình mà nói thật thì chắc chắn cậu sẽ giận."
Du Tân Dương cuối cùng cũng tức đến bật cười, thậm chí hô hấp cũng trở nên nặng nề, lồng ngực phập phồng, ánh mắt như kiếm, hai người như hai thanh kiếm băng rét lẻm đối đầu nhau, mà cô chiêu nào cũng nhắm vào chỗ hiểm, khiến anh không thể tiếp tục chịu đựng nữa, bèn một hơi nói hết:
"Nghĩ lại thì, con người của mình đúng là chẳng ra sao. Mình thừa nhận, mình luôn muốn cái gì cũng vẹn toàn, tốt nhất là sáu chữ "trung hiếu nhân nghĩa lễ trí" đều có đủ, điều này mình nhận. Nhưng mình chưa bao giờ nghĩ theo kiểu khốn nạn như: Lý Ánh Kiều là người quá nhiều biến số, biến mất khỏi cuộc đời mình cũng được."
"Lý Ánh Kiều, trước mặt cậu, mình luôn cảm thấy mình không đủ tốt, luôn thấy mình thấp hơn cậu một bậc. Cậu nói mình kiềm chế lý trí, vậy còn cậu thì sao? Ngoài chuyện hành động to gan ra, quý cô Kiều là cậu đây có tính cách độc lập đến mức gần như có thể tự đi lưu lạc địa cầu rồi. Cậu từng mất kiểm soát tinh thần chưa? Từng lụy tình chưa? Chưa đúng không?
Chúng ta kẻ tám lạng người nửa cân thôi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!