Lý Ánh Kiều rời khỏi Convey không được gọi là thể diện cho lắm, cô và Trương Tông Hài đã ký một thỏa thuận cá cược trước khi đi. Cô cam kết trong vòng một năm sẽ phát triển một dự án mạng xã hội có giá trị thương mại tương đương với cổ phần của Convey – đó là dự án "Cầu vồng Dũ Lý", nếu không sẽ hoàn toàn rút lui khỏi ngành này.
Tuy "Cầu vồng Dũ Lý" là dự án do Convey đầu tư chung, nhưng quyền vận hành thực tế lại nằm trong tay họ. Lý Ánh Kiều là người tiếp quản giữa chừng, dự án này gặp khá nhiều trắc trở, trước đó đã tiễn không ít giám sát viên. Khi cô mới vào làm thì dự án này đã sắp hoàn thành, cách thời gian chính thức đi vào hoạt động còn khoảng một năm.
Thực ra ở trong nước rất hiếm nền tảng OTA nào nắm được quyền vận hành thực tế của khu du lịch, Convey là đơn vị duy nhất, đây là một dự án hỗ trợ xóa đói giảm nghèo ngoài tỉnh mà Trương Tông Hài đã chiến đấu tranh giành được sau khi đàm phán với toàn bộ tầng lãnh đạo tầng 38.
(*)Trong khoảng thời gian đó, tất cả các phương án quy hoạch dự án đều do một tay Lý Ánh Kiều xử lý. Cô làm việc ở Convey nhiều năm, liên quan đến văn hóa – du lịch thì chỉ làm qua dự án này, có thể nói gần như đã dốc hết toàn bộ tâm huyết.
Năm dự án đi vào hoạt động, gần như cả năm đó cô đều bị phái đi công tác tại tỉnh Y, ăn ở đều trong khu du lịch. Lúc đầu là ở nhà tạm dựng lên, sau này khu du lịch đi vào hoạt động chính thức, cô mới có căn hộ riêng.
Khi đó cô chưa bao giờ nghĩ tới việc chiếc giường xếp mà ngày xưa từng thấy khi tìm Phương Nguyệt trong tiệm net – lúc cô đau lòng sốt ruột vì Phương Nguyệt có nhà không chịu về – sau này lại thành cuộc sống thường nhật của chính mình.
Lý Xu Lị chưa từng dạy cô nấu ăn, cô cũng không biết nấu. Để tiết kiệm thời gian thì hoặc là cơm hộp hoặc là mì gói, tủ đồ ngoài một bộ vest nghiêm chỉnh dùng để đối phó kiểm tra đột xuất từ tổng công ty, còn lại đều là mấy bộ áo khoác gió khác màu nhưng cùng kiểu dáng.
Thời gian đầu khu du lịch mới hoạt động, có rất nhiều người địa phương trốn vé, ban đêm thường xuyên có sự cố bất ngờ, mấy bảo vệ ở cổng đêm nào cũng gọi điện báo cáo không thiếu một chuyện gì, đến cả mèo hoang xông vào khu cũng gọi báo cô. Nếu cô không ra mặt mà có chuyện gì thật, mấy bảo vệ kia chỉ biết đẩy trách nhiệm, bảo đã báo cáo cho giám sát Lý rồi.
Chuyện như vậy không phải chưa từng xảy ra, nên đêm nào cô cũng phải chạy lên núi, áo khoác gió là tiện nhất.
Những năm đó các nền tảng OTA cạnh tranh nội bộ cực kỳ khốc liệt, cộng thêm các kênh bán trực tiếp của khách sạn và hãng hàng không trỗi dậy, các chuỗi khách sạn quốc tế đồng loạt giảm hoa hồng dành cho nền tảng OTA. Với tư cách là một trong những nền tảng đầu ngành, Du lịch Convey cũng bị ảnh hưởng không nhỏ, trước khi Lý Ánh Kiều vào làm, công ty đã trải qua vài đợt cắt giảm nhân sự.
Năm 2020 khi đại dịch bùng phát, lượng hoàn trả vé máy bay và khách sạn trên các nền tảng OTA tăng vọt, số tiền phải hoàn lại cực kỳ lớn, phải làm sao đây, chỉ còn cách là nền tảng phải ứng tiền trước, phần lớn khách sạn hay homestay trong nước đều có thể thương lượng.
Bởi vậy, khi đó Convey còn phải huy động người từ bộ phận thương hiệu để chuyên đi thu hồi nợ và đòi tiền về. Một vài thương hiệu đầu ngành còn cố gắng cầm cự, nhưng những đơn vị nhỏ lẻ thì trực tiếp tuyên bố phá sản, rút khỏi thị trường.
Nhưng các khách sạn tư nhân ở nước ngoài thì không thể làm gì được, thái độ của họ cứng rắn như tấm sắt, kiên quyết không hoàn tiền, đến cả chính quyền địa phương cũng đứng ra yêu cầu khách sạn phối hợp hoàn tiền, nhưng tỷ lệ thực hiện lại không cao.
Còn có khách sạn tuyên bố thẳng thừng đây là nguyên nhân bất khả kháng, cửa khách sạn vẫn mở rộng đón du khách Trung Quốc, họ sợ chết không dám đi thì tổn thất phải tự gánh lấy.
Khi đó, chỉ riêng chuyện đàm phán hoàn tiền, trong thời kỳ giãn cách nghiêm ngặt nhất của dịch bệnh Trương Tông Hài cũng đã bay ra nước ngoài vài chuyến, miễn cưỡng thuyết phục được vài khách sạn đồng ý dùng voucher bù vào, nhưng điều kiện kèm theo lại rất khắc nghiệt, yêu cầu phải sử dụng trong vòng nửa năm. Điều đó làm sao mà được, lúc đó ai biết được đại dịch toàn cầu sẽ kéo dài bao lâu.
Lúc đó Lý Ánh Kiều vẫn chưa vào làm, nhưng cô cũng nằm trong đội ngũ bị hoàn đơn – khi tốt nghiệp cô từng muốn dẫn bà chị Xu Lị đi một chuyến du lịch xa xỉ ở Thái Lan, đã đặt trước tàu du lịch và khách sạn cả nửa năm, ai ngờ đụng đúng lúc đại dịch bùng phát.
Khi đó mỗi ngày cô không biết gọi bao nhiêu cuộc tổng đài, dồn hết tiền học bổng vào đó, kết quả là tổng đài của Convey lạnh lùng trả lời: "Vé máy bay và khách sạn trong nước thì nền tảng chúng tôi sẽ hoàn tiền trước, còn khách sạn nước ngoài hiện vẫn đang đàm phán, xin quý khách kiên nhẫn chờ."
Cô lại kiên nhẫn chờ thêm hai ngày, vẫn không có kết quả. Nếu tiền không lấy lại được, cô quyết định sẽ vào làm cho Convey, nhưng khi đó Convey đang cắt giảm nhân sự liên tục, cô tất nhiên không trúng tuyển, vậy nên mới vào công ty công nghệ sinh học sau này dính phốt lớn.
Mãi đến sau khi gắng gượng làm ở công ty đó hơn một năm, cô mới từ cuộc thi tuyển chọn ứng viên mà vào được Convey. Sau này Lý Ánh Kiều mới tình cờ biết được, Trương Tông Hài chọn cô từ giữa một loạt hồ sơ sáng choang là vì cô là người Phong Đàm. Điều này lại càng khơi dậy sự hiếu thắng và h*m m**n chinh phục trong cô.
Tuy nhiên sau này nhìn lại, cô thấy lúc đó mình vẫn còn thiển cận. Sau khi tốt nghiệp đại học, cô vốn có thể học tiếp cao học, nhưng công ty trước đó đưa ra mức lương rất cao, cô nôn nóng muốn chứng minh với cô giáo Lương Mai nên đã ký hợp đồng mà không học lên. Sau khi dịch bệnh đến, mới biết bằng cấp lại một lần nữa tăng giá, thị trường lao động đã bão hòa từ lâu.
Thế là cô chỉ có thể càng nỗ lực hơn trong công việc, có kinh nghiệm từ công ty trước, ở Convey cô càng không giao du với đồng nghiệp ngoài công việc, càng không muốn đi nhậu tiếp khách với cấp trên, lỡ mà hắn uống say lộ tính thật thì lại đến lượt cô bị đuổi.
Cho nên khi đó, dù biết Trương Tông Hài là đàn anh cùng trường Phong Đàm, cô cũng hầu như không chủ động bắt chuyện.
Trương Tông Hài là một cấp trên gần như lạnh lùng và cay nghiệt đến cực đoan. Mấy năm ở bộ phận thương hiệu, anh ta là sếp trực tiếp của cô, gần như chưa bao giờ nói chuyện ngoài công việc. Thỉnh thoảng ăn cơm gặp nhau, Lý Ánh Kiều cầu còn không được tránh xa anh ta, nhưng anh ta chẳng hề bận tâm đến thái độ tránh né của cô, vẫn cứ ngang nhiên gọi cô đến trước mặt bao người.
Cho dù vừa mới mắng cô té tát trong văn phòng, vẫn có thể trơ mặt yêu cầu cô bê khay cơm đến ngồi trước mặt mình. Chỉ riêng chuyện voucher đã khiến hai người họ cãi nhau vô số lần – không có khách hàng nào thích phiếu giảm giá có thời hạn, lần hoàn tiền mùa dịch trước đã đủ thảm rồi, chỉ trong một tuần lượng khiếu nại đã vượt một trăm ngàn, phá kỷ lục lịch sử, vậy mà hội đồng quản trị vẫn khăng khăng không thay đổi.
Trương Tông Hài không còn ép cô phải chấp nhận quyết định của mình nữa, mà im lặng nhìn cô.
Khi anh ta không nói gì, khuôn mặt ngũ quan cân đối lại toát ra vẻ lạnh lùng, nhất là lúc mím môi, xương mày cao và sắc lạnh, đường nét rõ ràng mang theo áp lực đè nén, trong mắt gần như không bao giờ có cảm xúc dao động, luôn là thái độ không cho phép phản bác, nhìn cô một lúc rồi nói: "Em biết chữ G trong đánh giá ESG được tính điểm như thế nào không?"
Nếu nói mối quan hệ của họ thay đổi, có lẽ bắt đầu từ câu hỏi về cách tính điểm chữ G trong ESG.
(*)Lý Ánh Kiều trước giờ ở bộ phận thương hiệu chỉ làm việc của mình, rất ít chủ động tìm hiểu những thứ mang tính vĩ mô, ví dụ như văn hóa doanh nghiệp cô chẳng quan tâm. Với cô mà nói, mấy thứ đó dù có lý luận vững vàng đến đâu, rốt cuộc cũng chỉ là vài con số trên phiếu lương. Nhưng Trương Tông Hài đã thay đổi cái nhìn của cô. Tối hôm đó, cô về nhà nghiêm túc đọc lại tài liệu về văn hóa doanh nghiệp của Convey, cùng với các cuộc phỏng vấn liên quan đến nhà sáng lập.
Trong hệ thống đánh giá ESG của ngành du lịch, điểm số trực tiếp ảnh hưởng đến định giá thị trường của doanh nghiệp và mức độ tin tưởng từ người tiêu dùng. E là môi trường – hiện nay ai cũng đề cao du lịch xanh và bảo vệ chuỗi sinh thái, S là xã hội – bao gồm người dùng, dự án xóa đói giảm nghèo ở vùng nông thôn.
Cầu vồng Dũ Lý là một dự án xóa đói giảm nghèo ở vùng quê mà Trương Tông Hài thực hiện để cải thiện điểm số S. Còn G, là chỉ số về đa dạng nhân sự trong doanh nghiệp. Nói đơn giản là tỷ lệ nữ giới trong ban lãnh đạo cấp cao.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!