Chương 40: “Meo ơi, tụi mình nổi tiếng rồi!”

Lúc xuống xe Lý Ánh Kiều còn cố tình xoa mạnh bụng anh qua lớp vải như để trả đũa: "Mình thèm lắm chắc?"

Nói xong cô dứt khoát đẩy cửa xuống xe, không dừng lại dù chỉ một giây. Du Tân Dương lại bị cú sờ đột ngột của cô làm cho đơ người, nhìn bóng lưng hùng hổ mỗi lúc một xa trong gương chiếu hậu, má anh tựa lên vô lăng, cuối cùng nhịn không được bật cười thành tiếng.

Xoay mặt lại, anh lại bất lực cười khẽ.

Haiz.

Vài ngày sau đó, Lý Ánh Kiều bận đến nỗi chân không chạm đất. Video về Đại hội Người Vượn được đăng lên, các tài khoản chính thức của Tiểu Họa Thành trên mọi nền tảng đều nhận được lượng fan mới có khí chất "tinh thần rất đẹp đẽ", còn có không ít người nhắn tin riêng hỏi cách đăng ký đóng vai người vượn.

"Họ có cắn người không vậy?"

"Không đâu cưng ơi, họ đều là nhân viên của bọn mình mà."

Ngô Quyên phụ trách trả lời tin nhắn sau màn hình, ban đầu còn khá kiên nhẫn, cô dường như cố hết sức để hồi đáp từng người một. Lý Ánh Kiều nói sự sống động ban đầu giúp tích lũy thiện cảm là rất quan trọng, nhất định phải nhẹ nhàng kiên nhẫn, nên mới giao việc này cho đồng chí Ngô Quyên xinh đẹp lại tốt bụng.

Nhưng rồi phong cách tin nhắn bắt đầu lệch hướng.

"Vậy có thể cắn họ không?"

Ngô Quyên: "… Cưng ơi, không nên đâu, họ toàn là người vượn có thể gọi 110 đấy."

"Có thể sờ cơ bụng không?"

Ngô Quyên: "…Hahaha, nếu họ có thì chắc là được."

"Vậy có thể sờ háng họ không? Cái này chắc là có nhể."

"…"

Ngô Quyên từ nhỏ đã rất ngoan ngoãn, lại thuộc tuýp tiểu thư dịu dàng. Sau khi tốt nghiệp đại học cũng nghe theo sắp xếp của ba mẹ, tìm một công việc lương thấp, ít việc, gần nhà, hầu như chưa bao giờ đi xa một mình, giống như một bông hoa nhỏ lớn lên trong nhà kính dưới sự che chở của ba mẹ. Nhưng trên mạng thì cô thuộc kiểu mặn nhạt đều ăn, thỉnh thoảng còn vượt tường lửa xem truyện người lớn.

Là một "chính chủ có hồn" sống động sau màn hình, nhìn những tin nhắn ngày càng lố bịch, cô định bụng trả lời một câu "hahahaha" cho xong.

Kết quả tay run một cái, trong chuỗi "ha" lại lòi ra một chữ "được" cùng mẹ khác cha, cô trả lời: "hahahahaha được."

Chính cô còn không ý thức được có gì sai, đến khi rót nước xong quay lại thì bên kia màn hình đã nổ tung rồi.

"Vãi, mấy người chơi lớn thật đấy! Đăng ký đăng ký!"

"Tôi và mấy chị em cùng đăng ký luôn!"

Thế là ảnh chụp màn hình tin nhắn ấy lập tức lan truyền như gió bão trong vòng bạn bè—

Bất kể thật hay giả, hotline đăng ký và tin nhắn hậu trường đều nổ tung.

Đến cả Lý Ánh Kiều đang làm phương án cho Trương Xung cũng nhận được cuộc gọi thăm hỏi từ bà Lý Xu Lị, bảo cô cứ yên tâm bay cao, đừng quan tâm người khác nghĩ gì, chỉ cần không phạm pháp thì làm gì mẹ cũng ủng hộ, nhưng sờ háng là phạm pháp đó. Lý Ánh Kiều lúc ấy mới biết chuyện, lập tức đẩy cửa văn phòng bước ra, thấy Ngô Quyên ngồi ủ rũ ở bàn làm việc, mặt đỏ bừng, lí nhí gọi một tiếng: "Chị Ánh Kiều."

Lý Ánh Kiều liếc sang Phan Hiểu Lượng đang cười trên nỗi đau người khác, cô nói với Ngô Quyên: "Mang điện thoại vào đây" rồi lại chỉ Phan Hiểu Lượng: "Cậu, kiểm tra hộp thư đi, tuần sau bên xưởng T tới muốn làm nâng cấp số hóa khu du lịch, tài liệu tôi gửi cậu đọc kỹ vào, đừng để tới lúc người ta hỏi mà không biết câu nào. Còn bên nhân sự cậu đã hỏi chưa? Khi nào có người mới?

Chuyện gì cũng chưa làm mà còn ngồi đó cười, ai không biết lại tưởng sinh viên tốt nghiệp từ trường Phong Đàm các cậu là để chuyên đi cười đấy."

Phan Hiểu Lượng rụt cổ lại, không dám nói gì. Dù sao thì học sinh tốt nghiệp trường Phong Đàm đi đâu cũng hay bị ghen tị, hừ.

Cho đến giờ, cậu ta vẫn chưa rõ Lý Ánh Kiều rốt cuộc là từ đâu xuất hiện.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!