Chương 39: Cậu chơi đủ chưa

"Trách mình hả?" Lý Ánh Kiều nói, "Tắt máy cái gì chứ? Đây không phải là tự động dừng, tự động khởi động sao? Tưởng mình chưa từng lái xe chắc. Du Tân Dương, cậu ở bên ngoài học thói xấu rồi đấy."

Du Tân Dương tựa người ra sau, tay đặt lên vô lăng, khởi động xe lại, gật đầu cười cười lần nữa: "Trách mình."

Nói xong, hai người nhìn nhau một cái, bỗng nhiên lại đồng loạt bật cười. Đèn đỏ chuyển xanh, Du Tân Dương thu lại nụ cười, cho xe chạy tiếp. Mắt anh nhìn thẳng phía trước, lại hỏi tiếp: "Cho nên… tại sao?"

"Cái gì tại sao?" Lý Ánh Kiều nhìn sang, hỏi lại.

Anh nghiêng đầu đi, không rõ là nhìn gương chiếu hậu hay nhìn cô, mơ hồ lặp lại: "Cậu nói cái gì tại sao?"

Lý Ánh Kiều bỗng bật cười khẽ: "Meo, chẳng lẽ cậu…"

"Gì cơ?" Anh vô thức nhìn cô rồi lập tức hiểu ra, sau đó quay mặt đi, giọng không biểu lộ cảm xúc gì: "…Không có."

Thật ra hồi ở Chicago, anh từng bàn luận chuyện này với Chung Túc, nhưng không nói tên người gây chuyện. Chung Túc phân tích rằng con gái có hành vi như vậy có lẽ là kiểu người né tránh trong chuyện tình cảm. Một khi được đáp lại thì lập tức rút lui. Hôn xong là chạy, kiểu hành động này rất hợp với tâm lý của loại người đó.

Quả nhiên anh vừa nói xong, trong mắt cô bỗng dưng hiện lên một tia hứng thú. Lý Ánh Kiều thậm chí còn tựa đầu lên cửa xe nhìn anh, ánh mắt từ dưới lên, đầy tò mò: "Vậy bây giờ cậu còn hỏi gì nữa?"

"Tò mò. Mình muốn một lời giải thích không được sao?" Anh kiên trì nói.

"Vậy lúc đó sao không hỏi mình?" Cô hờ hững nói.

"Không phải cậu chặn mình rồi sao?"

Lý Ánh Kiều quay đầu lại: "Mình hỏi là tại sao tối hôm đó cậu không nhắn gì cho mình."

Du Tân Dương không nói nữa, im lặng lái xe đến trước cửa khách sạn của ba anh, dừng lại, mở cửa bước xuống xe, lấy một chai rượu vang từ cốp sau, tiện tay nhét vào tay Lý Ánh Kiều đang đi theo: "Lát nữa cậu mang cho chú Trương, nhưng dạo này ông ấy bị mỡ máu cao, lát nữa đừng dụ ông ấy uống nhiều quá."

Lý Ánh Kiều cầm cổ chai rượu nhìn, là Pinot Noir, sản xuất từ Les Suchots, hừm, một vườn nho hàng đầu.

"Vậy thì phải dọn ra một khúc bụng cá ngừ vây xanh thôi?" Cô cười nói, "Coi như mình nợ cậu, lát nữa chuyển khoản cho cậu."

Người lớn ở Phong Đàm hiếm ai thích ăn sashimi, Trương Xung là ngoại lệ. Như Lý Xu Lị, Lương Mai thấy sashimi là muốn nhảy dựng lên, ước gì đem đi hầm hết một nồi. Nhưng Đường Tương thì thích ăn. Hồi cấp ba, Du Nhân Kiệt thường xuyên cho người vận chuyển nhím biển, cá hồi sashimi tới, Lý Ánh Kiều ăn một lần là ghiền luôn, à còn có Chu Tiểu Lượng. Thầy ấy là tổ ăn sống.

"Không cần đâu." Du Tân Dương đóng cốp sau lại, "Hỏi đầu bếp Tây rồi, gần đây hải sản không về được."

Nói xong, anh từ từ tựa lưng vào cạnh cốp xe, cúi đầu, ánh mắt dịu dàng nhìn cô. Nhìn một hồi, anh khẽ thở dài một tiếng gần như không nghe thấy, hai tay cho vào túi áo, cuối cùng vẫn trả lời câu hỏi cô hỏi trên xe: "Cậu còn nhớ lần chúng ta tra điểm xong đi về quê tìm Phương Nguyệt không? Cao Điển về nói với mình là cậu chê mình lùn, căn bản không để mắt tới mình.

Vậy mà cậu lại… như thế, mình định cho cậu hai ngày để bình tĩnh rồi mới nói chuyện."

Quả thật, cô vừa bình tĩnh lại thì chặn anh ngay. Hai ngày sau, anh nhắn cho cô: "Nói chuyện chút không?"

Bên kia lập tức hiện lên dấu chấm than, lúc đó Du Tân Dương hơi hoang mang, phản ứng đầu tiên là đưa tay lên ngửi ngửi lòng bàn tay, mình có hôi miệng không vậy. Tại sao hôn xong lại chặn anh?

"Vậy lúc đó… mình có làm gì khiến cậu thấy khó chịu không?"

Anh đứng đó, giọng như kiểu đang hỏi dịch vụ hậu mãi, dù đã quá thời gian bảo hành rất lâu rồi.

Thật ra lúc đó anh hoàn toàn ngơ ngác, khi môi cô chạm lên, trong đầu anh như "bùm" một tiếng, một ngọn lửa không rõ nguồn gốc "vù" một cái bùng lên. Não anh xèo xèo như than cháy, hoàn toàn không thể suy nghĩ. Nhiều động tác cũng là theo bản năng, ví dụ như Lý Ánh Kiều kiễng chân ôm mặt anh, thì theo bản năng anh vòng tay ôm eo cô nâng người lên giúp cô đỡ lực, thế là hai cơ thể trẻ trung, nóng bỏng tự nhiên mà dán chặt vào nhau.

Tối hôm đó Du Tân Dương cứ trằn trọc nghĩ mãi, rốt cuộc mình có xúc phạm cô không. Dù người ta chỉ hôn anh một cái, nhưng anh lại lập tức phản ứng như chào cờ, thế cũng không lịch sự lắm. Huống hồ Lý Ánh Kiều là người rất mạnh mẽ, cô chặn anh cũng dễ hiểu. Mấy năm trước anh còn ngây ngô về chuyện tình cảm nên cũng không dám chủ động liên hệ lại, sợ bị cho là kẻ chỉ biết chạy theo h*m m**n, sợ Lý Ánh Kiều càng coi thường anh.

Mãi đến khi giờ đã hoàn toàn tỉnh ngộ, anh mới hiểu lúc đó mình suy nghĩ buồn cười cỡ nào. Cho nên giờ anh mới có thể thản nhiên hỏi ra câu đó: "Lúc đó mình có làm gì khiến cậu khó chịu không? Nếu có, mình xin lỗi. Nếu không, vậy tại sao lại chặn mình?" Anh muốn đưa ra lời biện hộ hợp lý cho mối tình non trẻ đã bị b*p ch*t từ trong trứng nước này.

Lý Ánh Kiều ôm chai rượu trong lòng, nghiêng đầu nhìn sắc mặt nghiêm túc của anh một lúc, thẳng thắn nói: "…Không. Thật sự chẳng có cảm giác gì cả, mình từng nghi ngờ có phải cậu bị bất lực không."

Du Tân Dương rõ ràng đơ ra, tai đỏ ửng ngay lập tức, như bút lông vẽ màu đỏ chu sa, lập tức lan cả vùng. Anh từ từ đứng thẳng người, khóa xe lại, cùng cô đi vào khách sạn, bất đắc dĩ cười một tiếng: "Lý Ánh Kiều… chỉ vì chuyện này thôi à? Lúc đó cậu đã hiểu chuyện đó rồi sao?"

"Cũng không hẳn hiểu đâu," Lý Ánh Kiều ôm chai rượu cười ngửa ra sau. Sau đó cô bước nhanh lên trước anh, vừa đi vừa đi giật lùi nói với anh, "Nhưng mình đọc nhiều tiểu thuyết và anime lắm, thôi, nói với cậu cũng không hiểu được đâu. Lúc đó mình đúng là hơi bốc đồng, chờ cả tối mà cậu không nhắn gì. Hôm sau mình ra ngân hàng rút tiền, gặp ba cậu đi ra khỏi phòng VIP, giọng ông ấy mỉa mai nên mình về nhà là chặn cậu luôn."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!