Chương 34: Người ủng hộ cô có cả đống

Lý Ánh Kiều buông anh ra xong thì không hề giải thích gì cả, cũng không chờ đám Cao Điển nữa, quay đầu chuồn lẹ theo lối xuống núi khác như thể lòng bàn chân đã được bôi dầu. 

Lúc ấy Du Tân Dương định đuổi theo, nhưng lại không biết đuổi theo thì nên nói gì, muốn cô cho anh một câu trả lời ư?

Nếu cô thực sự định cho anh một câu trả lời thì đã không hôn xong rồi bỏ chạy như thế. Anh sợ cô chỉ là bốc đồng nhất thời, nếu vậy thì anh sẽ cảm thấy rất khó chịu; cũng sợ chính mình vì quá tức giận mà nói ra những lời tổn thương người khác, với tính cách của cô, hai người e là không có kết cục tốt đẹp.

Anh nghĩ chờ vài hôm để cô bình tĩnh lại đã. Chỉ là anh không ngờ, ngoài khoảnh khắc lướt qua nhau vội vã ở bến xe hôm đó, hai người họ chẳng có sau đó nữa.

Cũng không ngờ rằng, chuyện này lại khiến anh canh cánh trong lòng lâu như vậy; càng không ngờ, điều mà anh từng nghĩ mình sẽ không thể quen được, hóa ra lại dễ dàng quen như thế.

Trong hai năm ở Thượng Hải, anh thường nghĩ, chỉ cần giây tiếp theo cô xuất hiện trước mặt anh, anh có thể coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra, không so đo với cô nữa. 

Về sau, khi quyết định sang Chicago, anh lại tự nhủ: cũng chẳng sao, cô ở đâu mà chẳng sống rất tốt, người ủng hộ cô có cả đống, chắc cô cũng đã sớm quên mấy người già trẻ ốm đau ở Phong Đàm này rồi.

Lý Ánh Kiều lục tung cả tiệm cạo gió mà vẫn không tìm thấy chiếc dù đen nào, cô hỏi Du Tân Dương ở đầu dây bên kia có nhớ nhầm màu không, phía bên kia đáp chắc nịch là không nhầm, chính là màu đen.

Lý Ánh Kiều vừa áp điện thoại vào tai, vừa chống nạnh rầu rĩ, Mạnh Dĩ Đông đang cạo lưng cho khách bên cạnh liền hiến kế: "Nếu cái cậu này tính toán đến vậy, hay là qua tiệm bên cạnh mua đại một cái rồi trả cho người ta đi." Cô ấy cố tình hạ thấp giọng, nhưng vẫn bị thu vào trong ống nghe.

"Ai vậy?" Đầu dây bên kia hỏi.

"Học trò của mẹ mình." Lý Ánh Kiều vừa nói xong liền bật cười rồi cúp máy.

Giọng Mạnh Dĩ Đông trầm khàn, rất hợp với kiểu tóc đầu đinh của cô, nghe như nhạc cụ đồng nặng, nhìn thì sắc sảo như lưỡi dao khiến người khác không dám lại gần, nhưng thật ra lại là một lưỡi dao cùn điển hình. 

Cô ấy hoàn toàn không cảm thấy lời mình vừa nói có gì sai, vẫn tiếp tục cạo lưng cho khách. Thấy Lý Ánh Kiều cúp máy rồi nhìn mình cười, cô ấy cũng chỉ vô tội nhếch nhếch khóe miệng lên rồi cào mạnh thêm một phát, khiến khách hét "á" lên.

"…"

Ngay cả xin lỗi cũng chậm một nhịp, đợi đến khi mặt người ta đỏ như gan heo rồi nhạt đi, cô ấy mới ngây ra rồi bảo: "Xin… lỗi, tôi nhẹ tay lại."

Quả nhiên, phải một lúc sau cô ấy mới chợt ngẩng đầu lên hỏi Lý Ánh Kiều: "Vừa rồi mình nói sai gì hả?"

Lý Ánh Kiều cười: "Không sao đâu, mình với cậu ta chơi với nhau từ nhỏ tới lớn, tính nó tốt lắm, không giận cậu đâu."

Mạnh Dĩ Đông chẳng màng cậu ta có giận hay không, nhưng vẫn lơ đãng "ờ" một tiếng.

Lý Ánh Kiều quan sát cô cả buổi tối, phát hiện cô hơi giống Triệu Bình Nam, thậm chí gương mặt cũng có vài phần tương tự. Ngay giây tiếp theo, tin nhắn của Triệu Bình Nam đã "ting ting" hiện lên WeChat, bảo cô gửi định vị, làm Lý Ánh Kiều giật cả mình.

Bọ hung ngây thơ nhảy cha

-cha: "Chi vậy?"

Đối phương trả lời: "Hehe, mẹ em vừa sao xong mẻ trà mới, em mang qua cho chị thử nè. Em tự lái xe qua luôn, chị gửi định vị cho em đi, em gần tới trạm thu phí Phong Đàm rồi."

Bọ hung ngây thơ nhảy cha

-cha: Gửi một vị trí

Bọ hung ngây thơ nhảy cha

-cha: "Ủa, em từ Khánh Nghi lái xe qua đây luôn hả? Mất mấy tiếng vậy?"

Triệu Bình Nam: "Ba tiếng chứ mấy, em ăn cơm tối xong là đi liền. Mẻ trà này em tự hái đó, rồi tìm người bao tiêu, thương hiệu cũng là em tự thuê người thiết kế. Giờ đang chuẩn bị ký hợp đồng người đại diện, đợi xíu nha, em sắp tới rồi."

Bọ hung ngây thơ nhảy cha

-cha: "Ừm, em tính ở lại mấy ngày, để chị đặt khách sạn trước cho."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!