Du Tân Dương không nhận điếu thuốc đưa tới, chỉ tựa người vào cửa xe dõi mắt nhìn Lý Ánh Kiều đi vào, sau đó mới quay sang nhìn Lý Liên Phong, bình thản mà xa cách mở lời: "Nói ở đây đi, em không hút thuốc."
"Không được phép hút á?"
"Anh, em thật sự không hút."
Miệng thì gọi là "anh" nhưng giọng điệu lại nghe hơi mất kiên nhẫn.
Lý Liên Phong nhận ra sự lạnh nhạt của cậu ấy, sắc mặt cũng thu lại, lúng túng nhét điếu thuốc vào, trong lòng thầm nghĩ: biết ngay thằng nhóc này không đơn giản, bình thường gọi kiểu gì cũng không chịu đến, hôm nay còn tưởng nó thay tính đổi nết.
"Mối quan hệ giữa em với Lý Ánh Kiều tốt lắm à?" Lý Liên Phong đành phải tự châm thuốc cho mình, nhét bật lửa lại vào túi, nhả khói ra rồi tò mò hỏi.
"Cũng bình thường." Câu trả lời của Du Tân Dương ngắn gọn dứt khoát. Người anh dựa vào cửa xe, trông như đang xoay cổ để giữ tỉnh táo nhưng thật ra là đang khéo léo tránh làn khói thuốc đang tỏa ra từ đối phương, giọng nói vẫn thản nhiên: "Lâu lắm rồi không liên lạc."
Lý Liên Phong lặng lẽ rít thêm vài hơi thuốc, nói: "Anh tưởng mối quan hệ giữa ba em với cậu ruột của em ấy như nước với lửa, hai đứa em chắc cũng chẳng ưa gì nhau."
Du Tân Dương vừa ngẩng đầu liền bắt gặp ở tầng hai nhà hàng, bên cạnh cục máy lạnh ngoài cửa sổ chạm trổ phong cách Trung Hoa có một cái đầu quen thuộc bất ngờ thò ra, Lý Ánh Kiều bất ngờ làm mặt quỷ với anh.
Meo, nhìn mình này nhìn mình này. Cô còn nhép miệng, hoạt bát y như xưa.
Anh bật cười "phụt" một tiếng, làm cả Lý Liên Phong bên cạnh cũng quay đầu nhìn nhưng chẳng thấy được gì, đến một con ruồi cũng không.
Du Tân Dương phải mất một lúc mới thu lại ánh mắt, thản nhiên nói: "Hồi nhỏ chơi thân, mấy năm gần đây thì không liên lạc nhiều."
Lý Liên Phong hiểu ý câu nói này, trong lòng cũng đã có phán đoán, bèn đi thẳng vào vấn đề: "Anh cũng không giấu em nữa, bất kể là em vì tình bạn thuở nhỏ với Lý Ánh Kiều hay vì lý do gì khác, đã quyết định đến đây thì lát nữa có thể sẽ nghe vài lời không dễ nghe lắm, em cũng đừng để bụng. Cứ coi như mấy người đó đang nói vớ vẩn. Ông cụ nhà anh giờ cũng già rồi, đầu óc không còn minh mẫn, chuyện gì cũng muốn nhúng tay vào.
Yên tâm đi, anh sẽ cố gắng giữ thể diện cho em, không để em khó xử."
"Cảm ơn anh." Du Tân Dương cười nhẹ một tiếng.
Lý Liên Phong vốn tự cho mình là người từng trải, ứng xử xã giao xưa nay đều khéo léo. Chỉ duy nhất không nhìn thấu được người trước mặt này. Du Tân Dương bề ngoài thì ôn hòa lễ độ, nhìn như rất biết điều, miệng gọi anh anh em em, nhưng nếu thật sự tưởng mình là anh của cậu ta, vậy thì là trúng bẫy rồi.
Du Tân Dương là người kín đáo, có thể cúi người, cũng có thể ngẩng đầu. Nếu vui, có khi cậu ta còn chịu phối hợp diễn với anh một màn tuồng. Nếu không vui, muốn ép cậu ta cúi đầu là chuyện không tưởng. Tất cả tùy thuộc vào việc cậu ta có sẵn lòng nhún nhường hay không.
Năm ngoái, chuyện người của nhà máy đồ chơi Lý Vũ Thanh đụng phải Du Nhân Kiệt, suốt nửa năm nay hai nhà ầm ĩ không ngớt, đến cả Lý Xu Lị và Đường Tương gặp mặt cũng trở nên lúng túng. Nhưng cái thị trấn này mười nhà thì hết bảy tám nhà họ Lý, Lý Vũ Thanh cũng chỉ dựa được vào cái lợi đó. Lý Bá Thanh vốn là người cổ hủ, tư tưởng cắm rễ trong mảnh đất khô cằn này, tự cho mình vẫn còn chút tiếng nói, muốn thiên vị một bên, muốn Du Nhân Kiệt nể mặt ông, nhận chút tiền bồi thường rồi cho qua và đừng làm lớn chuyện.
Nhưng mọi chuyện đâu có đơn giản như Lý Bá Thanh nghĩ. Sau khi Du Nhân Kiệt xảy ra chuyện, nhà họ gần như đảo lộn. Đường Tương còn có một đứa con gái chưa đầy ba tuổi phải chăm, lại còn phải xoay sở với đống việc chồng chất trong công ty.
Du Nhân Kiệt càng thêm khổ sở, chân đau đến mức mất ngủ từng đêm. Có lúc nằm mà đếm được từng vết nứt trên trần nhà. Mồ hôi vã ra như nước trong miếng bọt biển, lau khô không lâu sau lại thấm ra hình người, ga giường chưa kịp thay, người trên giường cũng đã gầy đến không còn hình dạng.
Dù vậy, họ vẫn nhất trí không cho Du Tân Dương đang ở nước ngoài biết tình hình trong nhà. Cho đến một lần gọi điện, Kem Ốc Quế mang theo tiếng khóc nức nở gọi "Anh ơi, ba đau đau" thì Du Tân Dương mới biết trong nhà xảy ra chuyện lớn đến thế.
Khi ấy, anh đang làm Giám đốc Phát triển Chiến lược khu vực châu Mỹ tại chi nhánh Chicago của một tập đoàn đồng hồ cơ danh tiếng, phụ trách tối ưu chuỗi cung ứng thị trường Bắc Mỹ. Nếu không có gì thay đổi, theo lộ trình nghề nghiệp, trong hai năm nữa anh sẽ quay về nước, vì tập đoàn đang lên kế hoạch thành lập trung tâm chế tác đồng hồ cơ cao cấp dành cho khách hàng VIP tại Thượng Hải.
Toàn bộ dự án do anh chủ trì, ban lãnh đạo rất coi trọng lý lịch Trung Quốc của anh, cũng công nhận năng lực hoạch định chiến lược thị trường nội địa của anh.
Chỉ là việc này vốn đã chắc như đóng đinh đóng cột lại bất ngờ xảy ra chuyện: Fernando – người ngày nào cũng gọi điện vượt đại dương cho anh than thở rằng nước máy Trung Quốc có mùi, muốn quay về Chicago – trong một buổi họp báo cáo công việc qua video gần đây với trụ sở chính lại đột ngột tuyên bố trước toàn thể rằng: anh ta định kết hôn với một phụ nữ Trung Quốc, muốn ở lại Trung Quốc, muốn xin gia hạn nhiệm kỳ làm giám đốc chiến lược khu vực Trung Quốc.
Fernando cứ khăng khăng không chịu rời Trung Quốc, bản thân Du Tân Dương cũng biết rằng sau này mình khó có cơ hội khác, đúng lúc ấy lại nhận được cuộc gọi nức nở của Kem Ốc Quế, thế là một tuần sau, vào cuối năm ngoái, anh quyết định nộp đơn xin từ chức lên giám đốc cấp cao của trụ sở chính.
Sau khi trở về, Lý Bá Thanh liền tranh thủ mọi cơ hội gọi điện cho anh, định làm tư tưởng công tác từ phía anh nhưng đều bị Du Tân Dương né tránh khéo léo. Chuyện này rốt cuộc Lý Vũ Thanh có tham dự hay không còn chưa rõ, cho dù ông ta không tham gia, thì chân ba anh bị đụng thành ra thế này, sao có thể chỉ dựa vào một cái mặt bằng cửa tiệm là xí xóa cho xong chuyện.
Dĩ nhiên anh biết rõ hôm nay đến đây sẽ phải đối mặt với cảnh tượng thế nào. Khi Lý Ánh Kiều đưa ra yêu cầu này, anh gần như theo phản xạ muốn lạnh mặt, nhưng anh rốt cuộc vẫn quên mất cô cũng họ Lý. Nhưng lúc đó anh lại nghĩ, họ quen nhau từ khi mới bốn năm tuổi, anh hiểu rất rõ Lý Ánh Kiều là người thế nào, cô sẽ không vì tình riêng mà làm cầu nối cho Lý Vũ Thanh.
Thế nhưng bao năm không gặp, anh không biết cô có thay đổi không. Nhưng nếu anh không đến, ông cháu Lý Bá Thanh và Lý Liên Phong nhà này vốn giỏi đóng kịch, một người đóng vai ác, một người đóng vai thiện. Nếu Lý Ánh Kiều không đối phó nổi họ, chẳng may bị dắt mũi thì sau này hai người họ ngay cả làm bạn cũng không thể.
Vì vậy anh đồng ý. Có anh ở đây, Lý Bá Thanh sẽ kiêng dè mà không nói quá đáng.
Quả đúng như Lý Liên Phong nói, nửa năm nay Lý Bá Thanh không ít lần nhúng tay vào chuyện này, cứ lấy cái gọi là "đại cục" ra để bàn bạc, rằng tình hình kinh tế ở Phong Đàm rất tệ, hiện tại người thì nhiều mà cháo thì ít, đơn hàng nước ngoài cũng tụt dốc thê thảm, mấy doanh nghiệp lớn đã phá sản, các xưởng nhỏ chỉ cầm cự qua ngày, ngay cả Du Nhân Kiệt cũng phải chuyển ngành.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!