Tên ở nhà của Du Tân Dương là Miểu Miểu. Có lần cả nhà họ lên núi Ngũ Đài cầu phúc cho bà cố, lúc xuống núi thì ba cậu gặp một thầy bói mù. Thầy nói cậu mang mệnh đại hán. Ba cậu hứng chí trò chuyện thêm vài câu, mới phát hiện ý của thầy là "hạn hán", nói là mệnh Du Tân Dương thiếu nước, nếu không có nước sẽ khó lớn nổi.
Tính tình ba cậu thuộc dạng sồn sồn, vừa nhắc đến gió là đã hoá mưa bão sấm chớp. Ông thêm một mạch cho cậu sáu "chậu nước" liền. Ngay cả trong tên cũng thêm luôn chữ "Tân".
(*)Chỉ là hiệu quả cũng không rõ rệt lắm, Lý Ánh Kiều còn cao hơn cậu nửa cái đầu. Không biết cô bé ăn gì mà lớn nhanh thế. Trong mắt cậu hồi đó, cô vừa dữ vừa liều. Nghe dì Lý Xu Lị nói Lý Ánh Kiều một bữa ăn ba chén cơm. Vì vậy tới giờ cơm thường nghe thấy cô bé hỏi mấy nhà hàng xóm: Muốn có con không?
Nếu có người nói muốn, cô lại nói: Nghĩ hay quá!
Thế nên mẹ cậu thường hoài nghi trạng thái tinh thần của dì Lý Xu Lị. Không chỉ mẹ cậu, hầu như người lớn trong Tiểu Hoạ Thành đều cảm thấy dì Lý Xu Lị có trạng thái tinh thần "tốt quá mức", làm cho những người lớn khác khi nhìn vào thì thấy họ hơi cứng nhắc. Vậy nên họ hay bàn tán sau lưng về hai cuộc hôn nhân của dì Lý.
Người lớn tám chuyện về người lớn chẳng bao giờ tránh trẻ con, giống như trẻ con đánh nhau cũng không tìm người lớn đến hỗ trợ. Hai thế giới rõ ràng đều nói cùng một thứ tiếng, nhưng ở giữa như có một khe vực Yarlung Zangbo* ngăn cách, những bí mật cay nghiệt của thế giới người lớn hoá đá theo năm tháng, vĩnh viễn nằm dưới đáy vực, rồi cùng với ký ức bọn trẻ mà dần phai mờ.
(*)Vì vậy gần như tất cả trẻ con trong Tiểu Hoạ Thành đều biết Lý Xu Lị có một người chồng cũ từng ngồi tù, nhưng không ai biết ba của Lý Ánh Kiều có phải là người ngồi tù đó hay không, cũng vì thế mà nắm đấm của cô bé luyện ra được như bây giờ.
Tất cả mọi người trong Tiểu Hoạ Thành đều gọi cô là "nhóc xe tăng".
Đúng như ba cậu nói, trẻ con ở Tiểu Hoạ Thành rất nhiều, cứ vài hôm lại xuất hiện thêm một đứa, tên cũng na ná nhau. Khi tụi nhỏ chơi bắn bi hoặc nhảy ô, sẽ chia nhóm theo tên gọi: Nhóm có chữ Tử thường là: Tử Hiên, Tử Hào. Nhóm có chữ Gia thường là bé gái: Diệu Gia, Thi Gia.
Còn cậu và Lý Ánh Kiều vì không thể chui vào mấy nhóm đó nên bị xếp đại vào nhóm Mộc.
(*)Thế là hai người thường bị gom vào một đội. Nhưng thật lòng mà nói, cậu không thích chung nhóm với cô bé này. Bạn ấy có lòng hiếu thắng quá mạnh! Thắng thì sẽ kéo cậu nhảy múa, thua thì mắng cậu là heo, có lúc tức lên còn vung tay đấm thẳng vào lưng cậu một phát, đánh đến tím bầm. Cô còn bảo: "Meo Meo, cậu phải cạo gió đi, người cậu đầy hơi ẩm rồi!"
Hôm sau, bà Đường Tương thật sự đưa cậu đi cạo gió. Cạo xong bà lại kêu đắt, nói sau này nếu cậu thấy không khoẻ thì để Lý Ánh Kiều đấm cho vài phát là được, tiết kiệm bao nhiêu tiền.
Du Tân Dương: "…Mẹ?"
Cậu cố đánh thức lương tri của mẹ mình.
Nhưng kể từ ngày bà Đường Tương quyết định đưa cậu đi tìm ba, trên chuyến tàu từ từ lăn bánh, bà đã đọc một bài diễn văn dài về tầm quan trọng của lương tri: "Nếu phụ nữ có quá nhiều lương tri thì người chịu khổ luôn là bản thân mình. Dù không tuyệt đối, nhưng trong thế giới quan hẹp hòi của mẹ, phụ nữ có lương tri quá thì hoặc là khổ vì tình, hoặc là khổ vì gia đình.
Thế con có muốn mẹ khổ không?"
Cậu lắc đầu thật mạnh: "Dĩ nhiên là không!"
Đường Tương gật đầu mãn nguyện: "Mẹ đã hỏi thăm rồi, ba con vẫn chưa lấy vợ. Lần này đưa con về gặp ba, nếu ông ấy chấp nhận con, mẹ sẽ quay về Hải Nam một mình tiếp tục phấn đấu vài năm. Sau này con sống với ba, điều kiện của ông ấy tốt, có thể cho con học hành đến khi tốt nghiệp đại học. Sau này con thành đạt rồi thì đem theo tiền của ba đến Hải Nam tìm mẹ.
Dĩ nhiên, nếu con hận mẹ…"
Hồi đó cậu còn gọi là Du Dương, và cứ thế cậu từng bước bị mẹ dắt đi theo hướng bà đã vạch sẵn: "Đương nhiên là không hận! Con sẽ học thật giỏi, đợi tốt nghiệp đại học xong con sẽ đem hết tiền của ba đi tìm mẹ."
"Con cũng phải tự kiếm thêm chút tiền rồi mới tới đấy."
Cậu gật đầu lia lịa: "Dạ! Con sẽ kiếm tiền nuôi mẹ!"
Nói thì nói vậy, nhưng Đường Tương cũng không nỡ xa con trai. Nhìn đứa con của mình ngồi ngoan ngoãn trên ghế tàu đối diện, người còn chưa cao bằng mặt bàn, vành mắt đỏ hoe, nước mắt lưng tròng như hồ cá nhỏ đang từ từ đầy nước, lại còn ánh lên dưới nắng. Thế mà ánh mắt lại kiên cường và hiểu chuyện cứ thế nhìn chằm chằm vào bà. Trái tim Đường Tương dù cứng rắn cũng mềm nhũn trong phút chốc.
"Ngày xưa sao mẹ với ba chia tay vậy ạ?"
Trẻ con đều tò mò về tình sử của ba mẹ và cả cách mình ra đời. Nhưng vì mẹ chưa từng nhắc đến ba, cậu cũng không dám hỏi.
"Một lời khó nói hết…" nhưng Đường Tương vẫn quyết định kể: "Ba con nói muốn sinh mười đứa, nghe vậy ai mà không bỏ chạy chứ!"
"….."
"Tất nhiên còn vài lý do khác nữa. Nhưng người trong trấn đó đều như vậy, đầu óc toàn mấy tư tưởng cổ hủ, toàn là "mê tín hương hoả", con hiểu không?"
Hiển nhiên là cậu chỉ hiểu lơ mơ.
Khi đó Đường Tương đã quyết rời đi nên lần đầu tiên bà kể cho con rất nhiều điều mà trước đây bà chưa từng nói. Hồi đó Du Dương còn chưa hiểu rõ: "Quê mình là một vùng đất vàng khô cằn, rất khô cằn. Con phải nhớ kỹ, ít nghe lời người lớn ở đó, có nghe cũng đừng để trong lòng. Nhưng con phải học hành chăm chỉ, đọc nhiều sách, nó sẽ giúp con nhìn thế giới với một góc nhìn mới."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!