Chương 28: Cậu ở bên ngoài gặp chuyện gì sao

Du Tân Dương nói xong thì dời bàn ra cho cô, cạnh bàn phát ra tiếng két két ngắn ngủi. Anh nghiêng người nhường ra một lối đi cho cô ra ngoài nhưng Lý Ánh Kiều vẫn không nhúc nhích, ngược lại còn nghiêng người về phía trước, ngẩng mặt tìm ánh mắt dưới vành mũ của anh muốn phân biệt câu nói đó là thật hay giả, cuối câu cô còn tò mò kéo cao giọng: "Thật đó hả—— Vậy sau này cậu không chơi với mình nữa á?"

Du Tân Dương chỉ quay đầu đi chỗ khác, khẽ nói: "Đi chưa?"

"Đi đi đi." Lý Ánh Kiều lúc này mới đứng dậy, lững thững lướt qua khỏi người anh đi ra ngoài, còn đưa tay ra như vô ý so chiều cao giữa hai người, "Nhưng mà sao cậu lại cao thế? Cắt bớt chân thật đấy à?"

Cô cúi đầu nhìn xuống.

Anh không lên tiếng, quay người lấy ra một cây dù từ trong quầy bar, vừa đứng thẳng dậy thì Lý Ánh Kiều lại đứng phía sau anh: "Không cần dù đâu, mình lái xe rồi, từ bãi xe ngầm khách sạn đi thẳng tới trung tâm thương mại là được."

Du Tân Dương nhìn cô một cái, vẫn đưa dù cho cô, cằm hất về phía vết đỏ nơi cổ cô: "Bị cảm nắng đừng để dính mưa, để sẵn trong xe đi, lần sau trả mình."

Lý Ánh Kiều sững người một chút mới nhận lấy, "Thật ra, Meo này, mình muốn nhờ cậu giúp một chuyện."

Du Tân Dương tựa nghiêng vào quầy bar, cúi đầu nhìn cô, vẻ mặt không hề bất ngờ mà ngược lại còn âm thầm thở phào nhẹ nhõm. Ngần ấy năm không liên lạc, vừa về đã đến tìm anh, Lý Ánh Kiều chủ động như vậy hơn phân nửa là thật sự có việc cần nhờ.

Nếu không thì từng ấy năm không gặp, cô chẳng cần phải đối xử với anh như vậy.

Anh gật đầu: "Nói đi."

Ánh mắt Lý Ánh Kiều lướt qua mặt cậu ấy một lúc nhưng cánh môi như bị một cây kim khâu chặt lấy, hiển nhiên là hơi khó mở lời.

Du Tân Dương không giục cô, một tay đút túi, người tựa vào quầy bar nhìn cô kiên nhẫn đợi cô nói tiếp.

"Bây giờ cậu không có bạn gái chứ?"

"Không." Anh trả lời ngắn gọn, nhưng không kể chuyện mấy người họ hàng đang xúi ba mẹ anh đi xem mắt: "Cậu muốn nói gì?"

Ánh mắt anh như mặt hồ trong vắt hiền hoà, nhìn vào mắt cô thật bình thản và dịu dàng.

Lý Ánh Kiều chợt thấy mình không thể nói nổi mấy lời đó với cậu ấy, dù hôm nay cô đến chính là vì chuyện này, nhưng ngần ấy năm không gặp, nếu bắt đầu thế này, Du Tân Dương e là sẽ thật sự giận.

Thế nên cô liền đổi giọng, tùy tiện tìm cái cớ, cười nói: "Không có gì, mình hỏi bâng quơ thôi, vậy ngày mai cậu đi ăn với mình được không? Bí thư Lý bảo muốn đãi mình một bữa, mình không muốn đi một mình."

Năm đó bọn họ vừa có điểm thi đại học, Lý Bá Thanh làm rình rang tổ chức tiệc mừng lên đại học cho bọn họ ở thị trấn. Tác phong của Lý Bá Thanh rất cổ hủ, từ sau khi chuyển hướng từ thương nhân sang chính trị thành công thì bắt đầu áp dụng mấy kiểu quan liêu đó, bữa tiệc hôm đó Lý Ánh Kiều ăn mà trong người thấy khó chịu rần rần.

Dù đã lăn lộn bên ngoài mấy năm, ứng phó với người như Lý Bá Thanh vẫn cần không ít kiên nhẫn – điều mà Lý Ánh Kiều hiển nhiên là không có. Cô và Lương Mai ở một số khía cạnh thật sự rất giống nhau, đến giờ bọn họ rất hiểu tại sao hồi đó Lương Mai lại tìm cô.

Du Tân Dương ngần ngừ mấy giây, dáng người cao lớn rắn rỏi của anh đứng trong ánh đèn mờ mịt của quán bar như đang bao lấy cô. Anh chỉ yên lặng đứng đó như một cái cây đã cắm rễ, ánh mắt sâu lắng nhìn cô, mãi vẫn không nói gì.

Vậy cũng không chịu à? Lý Ánh Kiều đành nói: "Meo, cậu cứ coi như mình chưa nói gì."

Du Tân Dương rủ mắt xuống, nói: "Được, lát nữa gửi địa chỉ qua WeChat cho mình."

"Woa, Du Meo Meo, nhiều năm trôi qua mà cậu vẫn dễ nói chuyện như thế ha!" Lý Ánh Kiều tươi cười vỗ lên vai cậu ấy một cái, lại bắt đầu hối hận là có khi mình đã lo xa. Đáng lẽ lúc nãy nên nói thẳng với cậu ấy rằng: cậu có thể cho mình nhờ hộ khẩu Thượng Hải của cậu được không, mình muốn mua trả góp một căn hộ nhỏ ở Thượng Hải cho Xu Lị.

Anh đi trước đẩy cửa ra, đưa tay bấm thang máy, không nói gì.

"Cậu sao thế, khen cậu mà cậu cũng không vui à?"

"Sao lại không vui?" Anh nhìn cô một cái.

"Nếu cậu cũng thấy bí thư Lý phiền thì khỏi đi với mình cũng được, mình có thể tự đi." Dù đây không phải là ý của cô.

"Không sao." Anh nói: "Mai mình rảnh."

Lý Ánh Kiều cười hì hì với cậu ấy: "Meo, vẫn câu đó, gặp lại cậu mình thật vui lắm."

Chung quanh im phăng phắc, cho đến khi cửa thang máy từ từ khép lại, chỉ nghe Du Tân Dương giọng hững hờ nói thêm một câu: "Cậu bớt dỗ mình lại đi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!