Bão tới, gió dữ dội như một con mãnh thú vừa thoát khỏi lồng giam, mặc sức va đập khắp phố xá. Cây cối hai bên đường bị móng vuốt vô hình xé toạc, lá cây xoáy tít giữa không trung, thùng rác bay là là trên mặt đất. Dù của người đi đường bị gió lật ngược, mặt dù thì bị cuốn đi mất, chỉ còn trơ lại khung dù trụi lủi.
Năm phút sau, trong hành lang quán bar tầng cao nhất của khách sạn năm sao, có người cầm cái khung dù trụi lủi ấy xông vào góc quán như thể lính Nhật đánh vào làng đùng đùng xả đ.ạ.n. Mãi cho đến khi xông đến trước mặt hai người kia, cả hai nhìn nhau một cái rồi đồng loạt dùng vẻ mặt yêu thương trẻ thiểu năng mà vỗ tay "bốp bốp bốp" chào đón.
Cao Điển đắc ý ngồi phịch xuống, giây tiếp theo lập tức không thể tin vào mắt mình: "Đây là ai vậy?"
"Kiều của mấy cậu đó, không phải gặp rồi à?" Du Tân Dương nhìn cậu ta cười trêu, tiện tay ném cái thực đơn lấy từ dưới lầu lên, "Cậu ấy mới gọi hai món, cậu gọi thêm hai món nữa đi."
"Không phải, tôi biết Kiều mà. Tôi hỏi cậu cơ, cậu là ai thế? Kiểu tóc gì vậy trời?" Cao Điển chộp lấy thực đơn, ghét bỏ đổi chỗ ngồi sang đối diện với Lý Ánh Kiều: "Linda không có ở đó à? Chẳng phải tôi nói rồi sao— Linda không có thì cậu đi đi chứ."
Du Tân Dương nửa ngồi nửa dựa vào lưng ghế sofa, đưa lưng về phía hai người kia. Đôi chân dài tùy ý đặt dưới đất, nhô cao hơn hẳn hai người, anh đợi Cao Điển gọi món xong xuống dưới tìm bếp trưởng dặn kiêng món nào nên vẫn chưa ngồi vào bàn hẳn hoi.
"Xấu vậy mà cậu còn chịu đi mua mũ với cậu ta hả?" Cao Điển không thể tin được, ngẩng đầu lên khỏi thực đơn nhìn Lý Ánh Kiều đã ngồi vào chỗ: "Đúng là trưởng thành rồi, hiểu cách đối nhân xử thế hơn rồi ha? Hồi thi tốt nghiệp lên cấp ba mặt nó sưng như cái đầu heo, cậu với Trịnh Diệu Gia còn chẳng thèm đi chung đường với nó."
Du Tân Dương lười đáp lời, lấy cái mũ mới mua bên cạnh đội lên che đầu, cúi đầu im lặng trả lời tin nhắn, là Tôn Thái Hòa hỏi anh tối có đi đánh cầu lông không.
"Dù gì cũng rảnh mà." Lý Ánh Kiều ngồi dựa hẳn vào trong sofa, uống một ngụm rượu trong ly, từ tốn lắc đá rồi nghiêng đầu nhìn kỹ Du Tân Dương đang dựa bên cạnh, "Cũng được mà, không đến mức xấu lắm đâu, chỉ hơi bù xù thôi. Giống như Steven Universe ấy."
(*)"Đó là vì hai người lâu quá không gặp nhau, có gì tương phản thì cậu sẽ biết liền." Cao Điển lật thực đơn chép miệng, "Mấy năm trước cậu ta đẹp trai cực kỳ, vào đại học rồi thì cuộc sống phải gọi là rực rỡ luôn—"
Du Tân Dương cuối cùng cũng không nhịn được, lạnh lùng liếc cậu bạn một cái: "Cậu có gọi món không thì bảo? Dưới kia người ta còn đang đợi."
Lý Ánh Kiều cũng không kìm được tò mò hỏi: "Thật hả?"
"Rất rực rỡ luôn đó, có một cô gái còn vì cậu ta mà nhảy thẳng xuống khỏi tàu lửa xanh—" Cao Điển khoa tay múa chân kể lại.
Càng nói càng đi xa.
Du Tân Dương ngửa đầu hết nói nổi, nghiêng người giật lại thực đơn trong tay cậu ta: "Thôi khỏi gọi luôn đi."
"Cô gái kia không sao chứ?" Lý Ánh Kiều sững sờ hỏi.
"Không sao." Du Tân Dương vừa lật thực đơn vừa nói, "Không như cậu nghĩ đâu, lời Cao Điển nói cậu chỉ nghe một nửa thôi."
Cao Điển cũng nhận ra mình lỡ miệng, Du Tân Dương đã cảnh cáo không biết bao nhiêu lần là không được đem chuyện đó ra tán dóc. Thế là cậu ta cũng liếc nhìn quanh rồi đánh trống lảng: "Tôi không ăn đồ ăn, uống chút rượu là được rồi chứ."
Tầng cao nhất là quán bar tư nhân do Du Nhân Kiệt mở, hầu như không mở cửa cho người ngoài. Giờ thì chính ông cũng ít đến, phần lớn là mấy người trẻ như Du Tân Dương và Cao Điển lâu lâu tới uống rượu tán gẫu.
"Không ai pha rượu cho cậu đâu." Du Tân Dương chẳng buồn nhấc mí mắt lên.
"Trong ly cậu ấy là gì?" Cao Điển không tin.
"Rio, mua dưới lầu."
(*)Cao Điển: "Còn chai thủy tinh bên ngoài đâu?"
Du Tân Dương: "Tôi ăn rồi."
"……"
Lý Ánh Kiều lúc này mới cười, chỉ tay về phía tủ rượu sát tường sáng đèn rực rỡ: "Bên đó, có chai rượu trái cây sắp hết hạn."
Cao Điển vừa đứng dậy vừa nói: "Meo biết pha chế đó, để nó pha đi."
Du Tân Dương không thèm để ý đến cậu ta, nghiêm túc nhìn thực đơn, hỏi Lý Ánh Kiều: "…Gọi thêm món vịt nấu bia nhé?"
"…Có gan ngỗng không?" Lý Ánh Kiều hỏi.
Du Tân Dương liếc cô một cái: "Sao mà kén ăn dữ vậy? Không có, đầu bếp món Tây mấy bữa nay xin nghỉ rồi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!