Du Tân Dương vừa nói xong, chỉ thấy Tony phắt một cái đến quầy lễ tân chộp lấy mã thanh toán, lại "vèo" một tiếng bật trở về trước mặt anh, hệt như đang hầu hạ mấy anh trai khó chiều vậy. Cuối cùng Tony vẫn không dứt được tâm tà, hỏi thêm một câu: "Anh… làm thẻ không ạ? Gần đây bên chúng tôi có chương trình hè, nạp 2000 tặng 300, nạp càng nhiều tặng càng nhiều, nạp 5000 tặng 900.
Bên tôi còn có trung tâm chăm sóc da, spa, làm đẹp toàn thân—"
Tony len lén nhìn thoáng qua "thần tượng" của anh: "Số dư có thể dùng chung, hai bên đều xài được."
Lý Ánh Kiều cố nén cười, nhìn sang Du Tân Dương.
Du Tân Dương điềm nhiên ngồi trên chiếc ghế bên cạnh Lý Ánh Kiều, quét mã xong thì nhét điện thoại vào túi, chậm rãi nhướng mắt liếc Tony một cái, "Keven vẫn chưa về à? Hai mươi phút rồi, anh à."
Tony lập tức hiểu ý, vẫn tươi cười không sơ hở: "Thầy Keven của chúng tôi chỉ uống Starbucks, chắc chạy lên phố cổ rồi."
Du Tân Dương hất cằm chỉ: "Trong trung tâm thương mại chẳng phải có một tiệm sao?"
Tony cười gượng nói: "Anh ấy thích tiệm ở gần trường Phong Đàm, gần đó nhiều học sinh giỏi, dính được chút hào quang giỏi giang."
Từ năm 2016, chính quyền Phong Đàm đã quyết tâm biến nơi này thành thành phố du lịch, bắt đầu đại tu kiến thiết, cố gắng tái cấu trúc toàn bộ diện mạo và trái tim của thành phố.
Mấy năm gần đây lại càng thay da đổi thịt, khu phố mới như biến hình, cao ốc san sát, đèn đuốc huy hoàng, ngay cả thị trấn nhỏ hiếm thấy cũng mọc lên vài tòa văn phòng. Starbucks cũng mở liền hai tiệm, một ở khu phố cổ, một ở khu phố mới.
Tuy nhiên phố cổ giống như trái tim đang thoái hóa dần của Phong Đàm, ngoài khu vực gần hai trường cấp ba trọng điểm là Phong Đàm và Thực Nghiệm còn chút náo nhiệt, những nơi khác thì vắng tanh hiu quạnh, gió thổi qua còn nhiều hơn những chiếc lá chưa kịp mọc.
Khách sạn quốc doanh từng lẫy lừng năm xưa đã đóng cửa, khu phố mới lại mọc lên hai khách sạn năm sao trang thiết bị hiện đại, xa hoa lộng lẫy hơn hẳn, trong đó có một cái là do Du Nhân Kiệt góp vốn.
Nếu Starbucks cho phép đầu tư cổ phần, chắc Du Nhân Kiệt cũng muốn góp vài đồng cho vui.
Tony có vẻ cũng thấy bất ngờ trước khả năng ứng biến của chính mình, vui vẻ cầm mã QR rời đi.
Lý Ánh Kiều đã bắt đầu sấy tóc, tiếng máy sấy vù vù không ngừng trong tiệm khiến không khí chợt trầm xuống. Hai người không nói thêm gì, thỉnh thoảng ánh mắt chạm nhau trong gương rồi cũng nhanh chóng tránh đi.
Du Tân Dương ngồi nghiêm chỉnh trên ghế bên cạnh nghịch điện thoại, lúc này mới thấy tin nhắn WeChat Cao Điển gửi cho anh, bảo "Kiều của chúng ta về rồi, đang đến tiệm cắt tóc tìm cậu đấy".
Tính ra, từ kỳ nghỉ hè năm hai đại học bị mưa lớn ập tới bất ngờ ấy, mấy người họ như những chiếc lá khô bị nước cuốn trôi, gần như không gặp lại nữa.
Vừa có điểm thi đại học, Du Tân Dương đã biết hai người chắc chắn sẽ mỗi đứa một phương trời. Mặc dù trước kỳ thi Lý Ánh Kiều từng thề son sắt với anh rằng cô không muốn đi xa nhà, sợ Lý Xu Lị ở một mình buồn nên chỉ chọn hoặc đại học ở Thượng Hải, hoặc đại học S trong tỉnh, chỉ có hai lựa chọn đó.
Lúc học lớp 12, thành tích của hai người đều ổn định ngoài mong đợi. Năm 2016, tỉnh S vẫn còn điểm cộng tự chọn. Cấu trúc điểm tổng là 750 điểm cho mỗi khối Xã hội / Tự nhiên cộng thêm 60 điểm của môn tự chọn, tổng cộng là 810 điểm.
Lúc đó, điểm số của hai người dao động quanh mức 700 điểm. Vừa hay nằm ở mức đại học F và S kế bên, xét về ổn định thì đại học S có phần chắc chắn hơn, đại học F thì cả hai cần phải thể hiện tốt một chút. Nhưng Chu Tiểu Lượng và Lương Mai đã rất hài lòng, thi vào đại học S trong tỉnh là vượt ngoài kỳ vọng của hai người bọn họ rồi.
Ai ngờ, kết quả lại rực rỡ ngoài dự đoán. Một người bứt phá như ngựa hoang mất dây cương, không màng đến trái tim yếu ớt của hai bô lão mà lao thẳng vào top mười toàn tỉnh khối Xã hội; người kia cũng phát huy vượt trội, vào top 100 toàn tỉnh khối Tự nhiên. Dù vẫn giữ vững ngôi hạng ba muôn năm, nhưng cái "hạng ba" này còn giá trị hơn cả lần thi cấp hai.
Lý Ánh Kiều nào còn quan tâm Lý Xu Lị có cô đơn không, sau khi Lương Mai và Chu Tiểu Lượng làm công tác tư tưởng cho cô suốt đêm, cô không do dự ghi danh vào chuyên ngành mũi nhọn của đại học B. Còn Du Tân Dương vì tin vào lời ngon ngọt của cô đã sớm nói với ba mẹ là anh cũng không muốn đi xa, mục tiêu của anh là đại học F hoặc S.
Ông ba lắm tiền nhiều của của anh tin tưởng tuyệt đối vào con trai, lại còn cực kỳ quyết đoán, lập tức mua cho anh một căn hộ ở Thượng Hải, vừa là phần thưởng thi đậu vừa là quà mừng lễ trưởng thành.
Các ông chủ ngành nghề ở Phong Đàm không ai quá mê mẩn Bắc Kinh, ngược lại ở Thượng Hải và các thành phố lân cận đều có vài bất động sản. Du Nhân Kiệt cũng vậy, thi đại học xong là lập tức vung tay ký tên, sang tên luôn căn hộ rộng lớn bên bờ sông cho Du Tân Dương.
Màn chi tiền hào phóng của Du Nhân Kiệt khiến Lý Ánh Kiều và Cao Điển choáng váng cả mắt. Từ đó về sau, cả bọn không ai gọi tên thật hay "Meo Meo" nữa. Đứa nào cũng trợn mắt nhướn mày gọi anh là "Thiếu gia" rồi tranh nhau ứng tuyển vai quản gia, bác sĩ trong mấy truyện sếp tổng, toàn vai thoại ít mà khí thế thì ngút trời.
Bọn họ không có ý tốt, cứ chọc cười anh.
Phần lớn thời gian Du Tân Dương chỉ lạnh lùng nhìn, có lúc thực sự nhịn nổi nữa phì cười, ngay lập tức cả đám sẽ nhập vai bi kịch đọc vang câu thoại kinh điển: "Lâu rồi không thấy thiếu gia cười vui vẻ như vậy—"
Ngay sau đó, Lý Ánh Kiều hai mắt sáng rỡ nhìn anh thề thốt: "Thiếu gia, tôi quyết định vì cậu mà bỏ Văn theo Y, tôi sẽ làm bác sĩ gia đình riêng cho cậu. Từ nay về sau, tim cậu đập là tim tôi đập, cậu không đập thì tim tôi cũng đứng yên."
"……"
Cao Điển bật dậy cái vèo, không biết từ đâu móc ra được một cái khăn vuông, quấn chặt vào cổ Du Tân Dương: "Vậy tôi làm quản gia! Tôi sẽ làm tuỳ tùng, tuyệt đối không cần nói hai lời. Thiếu gia, chỉ cần cậu ra lệnh một tiếng, có là phân tôi cũng kẹp đứt. Bây giờ tôi bắt đầu xỉa răng cho cậu trước."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!