Chương 23: Cô ấy nói đánh rắm cũng thơm

Lý Ánh Kiều về nhà gần nửa tháng nhưng không ra khỏi cửa. Ngoại trừ tuần trước đến nghĩa trang một chuyến, còn lại toàn ở nhà cày phim, cày bù lại mấy năm đi làm bận rộn không có thời gian xem anime. Cuối cùng sau hai đêm thức trắng liên tiếp, cô bị cảm nắng.

Hồi nhỏ cô vốn khỏe mạnh, ít khi bị cảm nắng, trái lại là Du Tân Dương thường xuyên bị cô đấm ra từng mảng cạo gió đỏ au. Nhưng từ khi lên cấp ba, dưới áp lực học hành, cô bắt đầu lơ là rèn luyện, cứ cách vài hôm lại cảm nắng, đặc biệt là năm lớp 12, chỉ cạo gió thôi thì không ăn thua nữa. Ngược lại, Du Tân Dương luôn kiên trì tập nhảy gần như không bị cảm nắng nữa.

Vậy nên cô âm thầm thề rằng nhất định phải thi ra ngoài, nhất định phải thoát khỏi nơi này, phải thi vào một trường đại học danh tiếng.

Thật ra kỳ thi đại học năm 2016 ở tỉnh S cũng khá náo nhiệt. Ngoài "hắc mã" Khánh Nghi một mình giúp tỉ lệ tuyển sinh của trường trung học phổ thông Duệ Quân tăng vọt trong vài năm tiếp theo và một bạn học khác ở Nhất Trung Khánh Nghi thi được 700 điểm chưa tính điểm ưu tiên, nhưng vì không dự thi phần tự chọn nên suýt bị ba mẹ đẩy đi du học…

Thì trường Trung học Phong Đàm năm đó cũng bất ngờ xuất hiện một "hắc mã" rất chiến, thậm chí vượt qua cả đám cao thủ khối xã hội của Trung học Tông Sơn Khánh Nghi, giành ngôi thủ khoa khối xã hội toàn tỉnh S năm đó. Hơn nữa, người nọ cũng là người đầu tiên và duy nhất đến bây giờ của Phong Đàm và toàn thành phố Nam Lai giành được vị trí trạng nguyên tỉnh.

Người đó chính là bạn cùng bàn với Lý Ánh Kiều, tên là Phương Nguyệt. Cô ấy cũng là đồng hương của họ, là một trong những hộ dân bị giải tỏa ở thị trấn năm ấy. Chỉ khác là cô bạn không chuyển về khu Tiểu Họa Thành mà theo ông ngoại về quê học. Cô ấy không may mắn như Lý Ánh Kiều, hoàn toàn dựa vào thực lực từng bước thi vào Phong Đàm.

Phương Nguyệt vốn luôn trầm lặng ít nói, vậy mà sau ngày thi đại học lại có thái độ khách thường. Cô để lại chứng minh thư và số báo danh nhờ Lý Ánh Kiều tra điểm giúp, sau đó thì bặt vô âm tín. Đến ngày có điểm, Lý Ánh Kiều không tra được kết quả của cô bạn, điểm đã bị khóa, chỉ biết là nằm trong top 50 toàn tỉnh.

Bốn ngày sau khi khoá điểm, nhờ lão Mễ giáo viên chủ nhiệm mà Lý Ánh Kiều mới biết được số điểm thật sự của Phương Nguyệt. Nhưng cô vẫn không liên lạc được với bạn ấy, sợ bạn lỡ mất thời gian tốt nhất để điền nguyện vọng nên tối hôm đó cô kéo theo đám Du Tân Dương về quê tìm Phương Nguyệt.

Phương Nguyệt chưa bao giờ để lại số điện thoại, thậm chí địa chỉ cụ thể cũng không nói, vậy mà Du Tân Dương sau khi nghe chuyện thì im lặng một lát rồi nói có thể biết nhà Phương Nguyệt ở đâu.

Tối đó mưa nhỏ rả rích, bọn họ vừa xuống xe khách liền men theo con đường đất đỏ lầy lội tiến về phía nhà Phương Nguyệt. Mưa nhẹ nhưng dai dẳng, chẳng mấy chốc giày dép đã lấm lem bùn đất. Trịnh Diệu Gia và Cao Điển chưa từng đến vùng quê hẻo lánh như vậy, ruộng đồng tối om, xa tít tắp không một bóng nhà.

Cả hai đi đường mà lo nơm nớp, cách vài bước lại phải hỏi Du Tân Dương còn bao xa nữa.

Du Tân Dương luôn bình thản trả lời: Sắp rồi.

Về sau Lý Ánh Kiều cũng không nhịn được hỏi: Còn bao xa nữa vậy?

Du Tân Dương vẫn hờ hững đáp: Hai phút.

Thế là họ bị cậu dụ dỗ hết chặng đường, trong tiếng ếch nhái vang lên khắp nơi, dò dẫm bước đi trên con đường quê nhỏ hẹp không thấy điểm cuối.

Lý Ánh Kiều cũng chưa từng tới nơi này. Cô nhìn xuống đôi giày thể thao trắng mới mua, không khỏi thấy buồn rầu. Sao cô có thể ngờ đi tìm Phương Nguyệt lại đến cái nơi chim không thèm ị gà không thèm đẻ như thế này. Cô hơi hối hận, sớm biết vậy thì đã thay đôi giày khác rồi hãy đi.

Nhưng Phương Nguyệt không có nhà. Trong căn nhà đất đơn sơ chỉ có một người phụ nữ tóc tai rối bù, chân tay có vẻ không linh hoạt, đang ngồi trên ghế thấp dỗ em bé bằng một quả bắp. Nghe nói là đến tìm Phương Nguyệt, bà liền vớ ngay cái chổi bên cạnh, định đuổi cả đám ra ngoài.

Cao Điển cao to nhất, trở thành mục tiêu hàng đầu, bị mẹ Phương Nguyệt đánh cho chạy loạn khắp phòng. Mãi đến khi Lý Ánh Kiều lớn tiếng giải thích rằng họ là bạn học của Phương Nguyệt, thi đại học có kết quả rồi! Mẹ Phương Nguyệt mới dừng tay, nhìn chằm chằm Du Tân Dương vài giây, đột nhiên quay người vào nhà, lấy ra một túi nilon đỏ đựng tiền, ném cho Du Tân Dương nói: "Tôi nhận ra cậu. Cậu đừng tới nữa.

Đừng tới nữa!"

Không để họ nói thêm câu nào, bà lập tức kéo người lẫn tiền, đẩy cả đám ra khỏi cửa.

Lúc quay về, bọn họ lại lần theo con đường làng tối om yên tĩnh quay về trạm xe khách. Lúc này chẳng còn sợ nữa, tiếng ếch ộp ộp nghe cũng thấy thân thuộc. Mưa vừa tạnh, ánh trăng lại dần lộ ra sau núi.

Dưới ánh trăng nhàn nhạt, như đang dùng chút hơi ấm cuối cùng xoa dịu dáng hình của ngọn núi này. Những đỉnh núi mà ngày thường nhìn thấy đồ sộ, lúc này trong ánh trăng trắng nhạt lại hiện ra vẻ khô cằn, gầy guộc.

Mọi người cùng ngẩng đầu nhìn trời, rồi đồng loạt thở dài——

Haizzz.

Trên đường về, Cao Điển cuối cùng cũng không nhịn được hỏi Du Tân Dương: "Nhóc Meo, sao cậu biết nhà Phương Nguyệt ở đây? Bạn ấy nợ tiền nhà cậu à?"

"Ba bạn ấy trước đây từng làm ở nhà máy của ba mình. Vụ đình công lần trước chính là do ba bạn ấy đứng đầu. Mình từng đi cùng ba đến nhà họ vài lần, sau khi tới mới biết đó là nhà của Phương Nguyệt. Có lần ba mình nổi hứng khoe tay lái, nói phải lái xe đến tận cửa nhà Phương Nguyệt, ai ngờ bánh xe kẹt vào mương. Cái chỗ đó đến giờ cỏ vẫn chưa mọc lại."

Du Tân Dương vừa đi chầm chậm vừa liếc mắt nhìn bên đường. Quả nhiên chỗ bên mương cỏ mọc lưa thưa, có một mảng đất cỏ sụp xuống, trông như kiểu hói đầu di truyền không thể chữa.

"Gây chuyện thật." Cao Điển thở dài, "… Cái ông anh Một tháng Tư nhà cậu, cái cây hồi bọn mình khai giảng bị ổng đâm đổ đã trồng lại được chưa?"

"Trồng rồi. Ban đầu định trồng cây táo nhưng bị bên giao thông mắng cho một trận nên ngoan ngoãn đổi thành cây ngô đồng."

"Ba cậu nghĩ gì vậy. Chỗ đó vốn đã kẹt xe mà còn trồng cây táo, đến mùa có quả, ai đi ngang qua mà không dừng lại hái một trái chứ."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!