Chương 21: Mình sẽ viết thư tình cho cậu

"Hả? Thiếu năm điểm à?" Lý Xu Lị nghe ra ý của Chu Tiểu Lượng là, vẫn còn cơ hội xin suất học dự thính ở Trung học Phong Đàm, chỉ cần bỏ chút tiền là được. Nhưng học phí dự thính ở Trung học Phong Đàm tính đồng giá cho tất cả, mà đắt quá đáng. Thiếu một điểm cũng 40 triệu, thiếu năm chục điểm cũng 40 triệu, tức nhất là còn phải rút thăm nữa, không trúng thì là do xui, có ôm cả núi vàng núi bạc cũng vô không được.

"Thôi kệ đi, đâu nhất thiết phải vô Trung học Phong Đàm làm gì, chúng tôi học trường Khê Minh gần nhà cũng tốt mà." Lý Xu Lị đang trong bếp, chăm chú cạo vảy cá bằng dao, không thèm quay đầu lại nói.

"……"

Chu Tiểu Lượng nghe mà muốn hộc ra máu. Cho dù Lý Ánh Kiều không đậu vào trường Trung học Phong Đàm, nhưng con bé chỉ thiếu có năm điểm. Ở cái huyện Phong Đàm này, với điểm số của nó trừ Trung học Phong Đàm ra thì chỉ có trường Trung học Thụy Giang là còn miễn cưỡng vào được. Mà Thụy Giang là trường quốc tế tư thục mới mở hai năm nay ở huyện Phong Đàm, giáo viên không thua trường Trung học Phong Đàm nhưng học phí rất mắc, chuyên dành cho mấy đứa con của đám nhà giàu kiểu như Du Nhân Kiệt.

Tài nguyên giáo dục ở cái huyện nhỏ này bị cách trở dữ lắm, Trung học Phong Đàm là con đường duy nhất mà học sinh bình thường có thể nhìn thấy và với tới được.

Thi đậu vô trường Trung học Phong Đàm thì khỏi nó rồi; nhưng nếu không đậu, nhất là mấy đứa như Lý Ánh Kiều sát điểm như vậy, ba mẹ tụi nó hoặc là phải đập nồi bán sắt cho tụi nó vô Thụy Giang học, hoặc là cắn răng cho nó học nội trú trường phổ thông trên thành phố.

Sao mà hướng con cái đi học trường Khê Minh ở nông thôn được chứ? Chẳng khác nào hủy cả tương lai, vậy thì mấy nỗ lực trước giờ coi như đổ sông đổ biển hết.

Lý Xu Lị là không biết học hành quan trọng cỡ nào, hay là giả bộ không biết? Ban đầu Chu Tiểu Lượng tưởng là bà ấy thật sự không biết. Lương Mai đã nói với thầy rằng Lý Xu Lị là người làm cha mẹ phản nhân loại nhất mà cô ấy từng gặp, bà từng nói miễn Lý Ánh Kiều vui vẻ khỏe mạnh là được rồi, học tới đâu thì học, bà không ép.

Chu Tiểu Lượng nghĩ, nếu Lý Ánh Kiều sinh ra trong gia đình khác, lúc này đã là học sinh của Trung học Phong Đàm rồi. Khổ cái nó lại là con của Lý Xu Lị, phải nói rằng, tình thương của Lý Xu Lị đã nuôi lớn cái tính ỷ lại, trì trệ của con bé.

Một cây non tốt như vậy, trong thời gian ngắn ngủi đó thôi mà thầy đã thấy ngạc nhiên — vụ bắt cóc tống tiền lần trước, trong thời gian ngắn con bé có thể nghĩ ra nhiều cách như vậy, sau khi loại trừ từng cái, lại còn có thể nghĩ tới lịch trình xe buýt, những phản ứng đó cho thấy con bé thông minh cỡ nào.

Chu Tiểu Lượng tin chắc, chỉ cần cho nó thêm chút thời gian, đừng nói là Trung học Phong Đàm, trường trung học hàng đầu ở Khánh Nghi lân cận con bé cũng có cơ hội. Càng nghĩ càng thấy không cam lòng, Chu Tiểu Lượng đứng tựa cửa bếp, trai đơn gái chiếc thầy cũng không tiện vô, nhưng sợ Lý Xu Lị không nghe rõ nên đành đứng ngoài cửa ra sức giảng giải từng cái ưu khuyết điểm của mấy trường ở huyện Phong Đàm.

"Giáo viên trường Khê Minh toàn là mấy đứa học dở nhất lớp tôi hồi xưa bị phân về đó dạy. Chị Lý à, chị nghĩ coi, chị đang sốt cao mà phải đi viện, mở cửa ra thấy thằng Hai Cẩu ngu nhất thôn đang ngồi viết toa thuốc cho chị, chị nói coi chị dám uống không?"

Lý Xu Lị giả bộ không nghe thấy, quay qua bật máy hút khói.

Chu Tiểu Lượng cũng nói lớn hơn: "Còn có một giáo viên dạy Văn tên là Vương Lận, bồ cũ của Lương Mai, là một gã đàn ông cặn bã chính hiệu. Ngồi viết giáo án với hắn mà cứ như ngồi cạnh cái ống khói vậy, đầu thì cứ xì xì bốc khói, răng thì đen thui đóng bựa dày hơn cả mấy vết bám trong máy hút khói nữa. Trời ơi, Lý Ánh Kiều mà học lớp của hắn chắc vui lắm luôn."

"Bốp——" Lý Xu Lị quăng con cá ngược vô bồn rửa, quay đầu trừng mắt nhìn thầy, như muốn nói: bộ cậu không có quá khứ đen tối ư?

"……" Chu Tiểu Lượng ho khụ một tiếng, ánh mắt kia khiến thầy nhớ lại quãng thời gian mình giả khùng ở Cảng Điên. Đúng vậy, Lý Ánh Kiều đã học Toán từ một người từng ngấu nghiến cá vàng như thầy, thì với một người như Vương Lận, nghe cũng chẳng đáng sợ bằng thầy.

"Sao hả, đỉnh không, vừa thi xong là mẹ mua cho mình liền đấy. Phiên bản màu vàng kim sang chảnh hot nhất năm nay đó!" Vừa bước vô cửa, chưa kịp ngồi xuống, Lý Ánh Kiều đã chờ không nổi mà khoe với Du Tân Dương chiếc điện thoại mới, còn lướt màn hình cho cậu xem, "Mẹ mình còn nạp hội viên cho mình nữa, hè này mình quyết định không đi đâu hết, chỉ ở nhà đọc tiểu thuyết thôi."

"……" Rõ ràng là cậu chẳng nghe vào, hờ hững đáp: "Ờ, cũng được."

Đây là lần đầu Du Tân Dương đến nhà cô. Lúc Chu Tiểu Lượng gọi, cậu vừa ra khỏi phòng tập nhảy, mồ hôi đẫm người, áo thun dính sát vào da, nhìn đồng hồ thì không kịp về nhà tắm, cậu nghĩ chen chúc trên xe buýt một đoạn dài, mồ hôi trên người cũng bị hấp hơi gần khô hết.

Chỉ là cậu cứ cảm thấy trên người còn mùi tanh tưởi của đám gà vịt ngỗng trên xe. Lúc nói chuyện với cô, cậu không nhịn được cứ kéo áo thun trước ngực lên ngửi tới ngửi lui, giống như một con mèo thấy mình đang dơ mà không thể l**m lông trước mặt người khác.

Lý Ánh Kiều thấy cậu cứ hồn vía để đâu đâu bèn ngồi phịch xuống bàn trà, cố ý kéo dài giọng, liếc lên liếc xuống đánh giá cậu rồi nói: "Hay là cậu đi tắm cái đi, thiếu gia Meo Meo—"

Lúc này Du Tân Dương mới ngừng ngửi, ngoan ngoãn ngồi yên trên ghế sô pha, từ lúc bước vào là cậu không hề nhúc nhích, dù gì đây cũng là nhà của hai mẹ con đơn thân. Chu Tiểu Lượng không dám bước vô bếp. Cậu cũng không dám để mắt nhìn lung tung, ánh mắt cậu hoặc là nhìn vào mắt cô hoặc là dán lên bức tường đối diện. Một lúc sau, cậu cố nhịn cơn nghiện ngửi, nhìn cô hỏi: "Vậy trường Trung học Phong Đàm cậu tính sao đây?"

"Đừng làm mất hứng được không?" Lý Ánh Kiều tự lo chơi điện thoại, "Nói hai trăm lần rồi, đậu thì học, không đậu thì mình biết làm sao."

"Trịnh Diệu Gia với Cao Điển cũng đậu rồi, cậu chỉ thiếu có năm điểm."

"Meo Meo, tụi mình chỉ là bạn bè chứ không phải cặp sinh đôi dính liền, đâu thể lúc nào cũng dính vào nhau được. Các cậu học trường Phong Đàm thì học đi, mình học chỗ khác cũng như nhau thôi mà. Tại sao nhất định tất cả mọi người phải cùng nhau học trường Phong Đàm chứ." Lý Ánh Kiều vỗ vai cậu, tỏ vẻ an ủi: "Hơn nữa sau này thi đại học rồi thì mỗi người cũng phải đi một ngả thôi.

Ngoan nào, cậu nên tập quen với cuộc sống không có mình đi là vừa."

"……Mình với Cao Điển đã bàn với nhau rồi."

"Gì cơ?" Lý Ánh Kiều tò mò liếc nhìn cậu.

"Cậu từng cứu bọn mình, lên cấp ba—" Du Tân Dương ho khẽ một tiếng, cậu không muốn nói lắm nhưng Cao Điển bảo rằng nếu cậu nói thế thì Lý Ánh Kiều chắc chắn sẽ đồng ý.

"Rồi sao nữa?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!