Chương 19: Lấy oán trả ân

Nếu như Lý Ánh Kiều có thể đoán trước được hôm nay, rằng mình sẽ phải đọc lại nguyên xi mấy cái tin nhắn nửa đêm nổi hứng gửi cho Du Meo Meo trước mặt các chú cảnh sát…

Cô nghĩ, đáng lẽ lúc đó nên ngoan ngoãn nói: Chào cậu, mình là Lý Ánh Kiều, cho mình hỏi bao giờ truyện Conan của mình mới được trả lại thế.

Chứ không phải như bây giờ —

Cô cúi gằm mặt, giọng nhỏ như muỗi kêu:

"Meo! Vo ve vo ve vo ve Fibonacci vo ve vo ve không biết điều…"

Một đám ruồi bay qua mắng ru ru.

"Bạn Lý Ánh Kiều à." Chú cảnh sát nhẹ nhàng trấn an, "Đừng sợ. Bọn chú chỉ muốn phục dựng lại quá trình vụ việc, làm một bản tường trình. Hiện tại bọn bắt cóc vẫn chưa bị bắt hết, nghi phạm Đổng Đào còn đang lẩn trốn. Bọn chú cần các manh mối để tập trung điều tra lại vụ án. Thông tin của con rất quan trọng."

Khỉ á. Lý Ánh Kiều nhìn cái khóe miệng cố nín cười mà nín không nổi của chú ấy, bực mình nói: "Vậy sao chú Tiêu Ba lại cười con."

Chú này là người quen cũ, là điều tra viên chính của vụ bắt cóc Du Meo Meo lần này, cũng từng là người phụ trách vụ Bánh Ngọt suýt bị bán đi lần trước. Lực lượng cảnh sát tại Phong Đàm có hạn, chưa có đội chuyên chống buôn người, mấy vụ kiểu này đều do đội trọng án đảm nhận. Vụ Tiểu Họa Thành lần trước cũng do chú ấy xử lý. Đây là lần thứ hai chú ấy và Lý Ánh Kiều gặp nhau.

Tên chú là Tiêu Ba, ngũ quan đoan chính, nhìn từ đâu cũng giống chữ "chính" được viết bằng nét bút ngay ngắn, có điều giọng điệu nói chuyện thì không hợp chút nào, tính lại hay đùa.

"Không có, ai cười?" Hai cảnh sát liếc nhau, nhìn nhau cùng nhếch miệng, nhưng Tiêu Ba nhanh miệng nói trước: "Con nói tiếp đi, chú trông giúp cho, cái chú này mà cười thêm lần nữa thì trừ một trăm tệ lương tháng này."

Cảnh sát bên cạnh lập tức nín cười: "……"

Lý Ánh Kiều được nước làm tới, lập tức lớn tiếng: "Con nói lại lần cuối, con thật sự không biết lúc đó cậu ấy bị bắt cóc. Con chỉ mới vừa học được dãy số Fibonacci, muốn khoe chút xíu thôi! Sự thật chứng minh, đầu óc cậu ấy không bằng con. Cậu ấy nói 58 bình phương là "baba tôi", chú nói xem có hợp lý không? Học sinh giỏi nào lại nghĩ ra cái mật mã cỡ này?"

"Vụ này còn khó hơn cả vụ Bánh Ngọt lần trước." Tiêu Ba gật đầu cảm thán.

"Đúng không ạ!" Lý Ánh Kiều thở dài, giọng điệu như thương xót cho bản thân mình: "Con thật sự khổ quá mà."

"……"

Lấy lời khai xong, Lý Ánh Kiều rời đi, đồng nghiệp bên cạnh rốt cuộc mới được thả lỏng, nín cười cả buổi, thở ra một hơi rồi hỏi Tiêu Ba: "Hay là cân nhắc thu nhận cô nhóc này đi? Sau này đào tạo theo hướng học viên dự bị*, vào ngành cảnh sát tụi mình vẫn có hy vọng đấy. Con bé này tiền đồ sáng lắm."

(*)Tiêu Ba tựa vào lưng ghế, hơi trầm ngâm lắc đầu: "Mẹ con bé sẽ không đồng ý đâu. Vụ lần này bà ấy còn dặn kỹ, không được để báo chí nhắc đến con gái mình một chữ nào. Nếu lại xảy ra chuyện như lần trước nữa, Lý Ánh Kiều có thể sẽ… Hơn nữa bây giờ cả thành phố đều biết con trai của công ty đầu ngành Thành phố đồ chơi gỗ bị bắt cóc, nhưng tin thằng bé được cứu thì vẫn chưa đăng, mọi người vẫn chưa biết nên viết sao cho phải."

"Tại sao chứ?" Đồng nghiệp rõ ràng không hiểu nổi, nếp nhăn trên trán nhăn lại thành cả khuông nhạc nhưng chẳng nhận ra nổi nốt nào, "Nếu chuyện đó xảy ra với tôi, mẹ tôi chắc tiến hóa từ cua ghẹ thành cua hoàng đế ngay tại chỗ đấy. Đừng nói là đi ngang trong nhà tôi, cả khu Phong Đàm này ai dám cản đường bà ấy thì bà ấy hô to chết luôn."

Tiêu Ba đứng dậy gom đống tài liệu ghi chép lại, nhướng mày nói: "Mẹ tôi cũng đâu có đi dọc trong cục cảnh sát đâu, cục trưởng Tôn thấy bà ấy còn phải nhường đường kìa, dù sao mẹ tôi cũng là công an mà. Mẹ của Lý Ánh Kiều làm gì?"

Tiêu Ba chỉ vào bản ghi chép, "Mẹ người ta chỉ làm thuê trong tiệm làm đẹp, học hành cũng không bao nhiêu, làm sao bắt bà ấy suy nghĩ giống mẹ bọn mình được? Bà ấy có thể hiểu được mấy chuyện lợi hại trong đó không, có cái tinh thần hy sinh kiểu đó không? Đừng có chờ chực cơ hội là khoe mẹ cấp trưởng của cậu nữa, mẹ tôi sắp được lên chức rồi."

"Giờ vẫn còn là phó thôi mà."

Tiêu Ba lại gom đống tài liệu lại dộng dộng lên bàn ba cái, nói: "Nếu vụ án lần này có liên quan đến Lý Ánh Kiều bị lộ chi tiết ra ngoài, chắc chắn sẽ có người lôi lại vụ Tiểu Hoạ Thành năm đó ra, hai vụ án từng gây chấn động cả Phong Đàm đều liên quan đến con bé, mà nó chỉ là một đứa sắp vào cấp ba thôi. Cậu nghĩ kỹ coi, mẹ nó lo lắng có lý không?"

Nói "gây chấn động cả thành phố" thì cũng hơi quá, hai vụ án đó thật ra không phức tạp lắm, chỉ là chúng đều có tính chất đặc biệt — một là vụ bắt cóc buôn người bị người người căm ghét, sau khi cảnh sát phát thông báo hợp tác điều tra, vào những năm nạn buôn người hoành hành nhất ai cũng thấy bất an, khiến phụ huynh cảnh giác cao độ, vụ Tiểu Hoạ Thành được truyền đi rất rộng, cũng coi như là gây chấn động cả thành phố.

Còn vụ bắt cóc lần này gây sóng gió ở Phong Đàm chẳng qua là vì Du Nhân Kiệt là người đứng đầu ngành đồ chơi gỗ ở địa phương, từ khi con ngựa gỗ nhỏ năm 1982 ra đời đã mở ra nền kinh tế đồ chơi gỗ ở Phong Đàm.

Năm 2013, ngành công nghiệp đồ chơi gỗ ở Phong Đàm còn bước vào thời kỳ hoàng kim rực rỡ nhất. Khi đó, đồ chơi gỗ của Phong Đàm không chỉ thống lĩnh thị trường trong nước mà đơn hàng từ nước ngoài cũng kéo đến dồn dập. Mấy năm đó giá trị tài sản của Du Nhân Kiệt năm nào cũng đều tăng, danh tiếng trong và ngoài nước đều vang dội, từ một doanh nghiệp địa phương bình thường mà vươn lên thành đầu ngành.

Thậm chí một thành phố hạng ba ít ai biết đến như Phong Đàm cũng nhờ những món đồ chơi gỗ ghép khối mộng vào khe mộng đó mà dần dần có tên có tuổi. Du Nhân Kiệt cũng vì thế mà được mọi người đồng lòng gán cho danh hiệu "Vua Gỗ", bị vợ con cười suốt mấy năm.

(*)Có điều chuyện con trai độc nhất của Vua Gỗ bị bắt cóc, năm đó đúng là đã gây ra chấn động không hề nhỏ. Vậy nên dù hai vụ án này không quá phức tạp, nhưng ở Phong Đàm đúng là không ai không biết.

Trước khi cảnh sát ra thông báo, Du Nhân Kiệt đã cho Đường Tương và Lương Mai dắt Tân Dương, Lý Ánh Kiều, Trịnh Diệu Gia, Bánh Ngọt kéo nhau cả đám đi nghỉ mát ở Hải Nam. Ồ còn có Chu Tiểu Lượng nữa, mặt mày như thằng "khờ" nhưng mở miệng ra là chọc người ta muốn chém cho một phát, ai biểu cả đời này ông ghét nhất thể loại mọt sách cổ lổ sĩ.

Du Nhân Kiệt thì ở lại Phong Đàm giải quyết hậu quả —— chủ mưu sau lưng vụ bắt cóc lần này vẫn chưa bắt được. Bên phía cảnh sát cũng nói vụ này còn nhiều điểm nghi vấn cần làm rõ, hơn nữa ông còn phải đề phòng mấy tay phóng viên chỉ chờ cơ hội chọc ngoáy, bám theo vụ của Lý Ánh Kiều mà làm rùm beng lên, tới lúc đó Lý Xu Lị chắc chắn không ngần ngại vả ông mấy cái rồi đem trộn tỏi ăn luôn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!