"Tao vừa hỏi thằng cháu đang học cấp ba, nó nói số 6 nghĩa là "đỉnh", nếu trong game khen ai chơi giỏi thì dùng "666", giờ đang là xu hướng đấy."
Trong căn phòng chưa tới bốn mươi mét vuông khói thuốc mù mịt, một gã đàn ông xăm trổ đầy tay ngả người trên cái ghế sofa tróc da, dí tàn thuốc mới hút xong xuống sàn rồi giơ cánh tay xăm hình rồng xanh lên phẩy phẩy vài cái giữa làn khói mờ, nói với gã đầu đinh mặc áo khoác đen bên cạnh: "Nó nói bạn gái nó tên ở nhà là Thiện Thiện, là chữ Thiện trong con lươn. Câu đó nghĩa là:
đỉnh ơi là đỉnh, Thiện Thiện đỉnh muốn chết luôn, tức là khen con bé giỏi toán lắm."
(*)Gã đầu đinh có một tay áo rỗng, đang dùng răng bật nắp chai bia, nghe vậy thì quay sang khiến ống tay áo rỗng lủng lẳng đong đưa, nửa tin nửa ngờ nói: "Tốt nhất là vậy, chờ anh Đào về rồi, chuyện này mày tự nói với ổng, ai biết thằng nhóc đó đang giở trò gì."
"Một thằng cấp hai thì giở trò gì được chứ. Với lại, chỉ mấy con số đó thôi, mày nhìn ra được cái gì?" Gã xăm trổ cười khẩy, lại châm điếu thuốc, khói vừa tan lại tiếp tục dày đặc. Gã ngậm điếu thuốc lá, khi nói chuyện cũng không thèm gỡ ra, đầu thuốc theo nhịp nói mà nhấp nhô. Gã quàng tay qua vai tên đầu đinh, giọng cợt nhả: "Không phải mày tự xưng là lúc đi học toàn đứng nhất nhì môn toán trong lớp à?
Một thằng học cấp hai mà mày cũng sợ cái khỉ gì thế?"
"Cẩn thận vẫn hơn."
Gã xăm trổ chẳng mấy kiên nhẫn: "Mày bớt giảng đạo lý với tao đi! Không thì ông đây biết làm sao? Nó nói bạn gái nó còn khó đối phó hơn cả ba nó, không liên lạc được thì chắc chắn sẽ báo công an. Ba nó thì có khi còn lo lắng cho sự an toàn của nó mà không báo, chứ con nhỏ bạn gái đó thì kệ nó sống chết, bắt cóc không quan trọng, chỉ sợ nó ra ngoài cặp với đứa khác.
Vậy nên tao mới đồng ý cho nó cơ hội chứng minh lòng trung thành, miễn sao đừng xảy ra chuyện ngoài ý muốn."
"Sao mày biết Du Nhân Kiệt chưa báo công an? Anh Đào đi lâu thế chưa về, nói không chừng bị công an bắt rồi."
"Mày cầu chút điều lành cho anh mày đi," Gã xăm trổ hít sâu một hơi, đốm thuốc đỏ gần sát tới môi, chỉ nghe gã khinh thường nói, "Bên khách hàng cũng nói rồi, cùng lắm thì g.i.ế. t con tin. Thằng này mà dám giở trò thì thẳng tay xử luôn. Với lại, gửi tin mấy ngày rồi mà không thấy động tĩnh gì, chứng tỏ tụi kia cũng không thèm để ý tới nó. Hơn nữa, thằng cháu tao, cái đứa học giỏi toán đó, nó cũng nói hai dãy số này chẳng có gì đặc biệt.
Nghĩa là thằng nhóc này chắc cũng chẳng có trò gì đâu."
"Thiệt không đó?" Gã đầu đinh nghi ngờ, "Nhà mày cũng có đứa học giỏi hả? Thi được mấy điểm?"
"Bảy tám chục gì đó."
"…Toán cấp ba tối đa là 150 điểm, bảy tám chục còn chưa tới điểm trung bình."
"Vậy hả?"
Gã đầu đinh không nói thêm gì, trong lòng vẫn còn nghi hoặc, ngửa cổ uống một ngụm bia rồi móc điện thoại ra kiểm tra mấy con số kia theo kinh độ vĩ độ, phát hiện cách xa đến mấy vạn dặm. Dùng bàn phím kiểu chín ô để gõ thử, vẫn cứ như lọt vào trong mây mù.
"Thấy chưa?" Gã xăm trổ lần này dụi thẳng điếu thuốc vào hộp mì tôm ăn dở, một tiếng "xèo" vang lên: "Cái đồ ngu Du Nhân Kiệt đó thì có thể đẻ ra quả trứng thông minh gì được? Chẳng phải giống hệt ba nó – đầu óc toàn yêu với đương hay sao?"
"Được rồi được rồi, mày mà không để ý tới nó thì cũng đâu có thành đống rắc rối này. Tự dưng đi dây dưa với nó làm gì. Tao không quan tâm cha con tụi nó có đầu óc yêu đương hay không, mà là mày đó – mày đừng nói là còn nhớ chị tao nhá. Tao nói cho mày biết, hai người không thể đâu."
"Cười chết ông, nghĩ tới thôi cũng phạm pháp hả? Ông đây làm mấy chuyện phạm pháp ít chắc?" Hắn nhổ một bãi nước bọt thật mạnh, "Còn nữa, mày ngăn tao với chị mày thì mày nghĩ mày là thứ gì? Mày là lần đầu tham gia bắt cóc hả, hay là tiền tham ô mày không có phần? Ông đây vô tù mấy lần có lần nào không để tiền lại cho chị mày chứ?"
Vừa nói, gã xăm hoa túm cánh tay máy trên bàn trà lên, lấy ngón tay của thằng đầu đinh chọt mạnh vào chính hắn: "Hồi đó tiền ông đây liều mạng đổi lấy để mua gắn tay giả cho mày, lúc đó sao không thấy mày phản đối tao với chị mày quen nhau, giờ bày đặt làm người đạo đức. Chị mày giờ leo lên cành cao biến thành phượng hoàng rồi, ngủ với ông đây rồi lại chê bẩn—"
"Rầm!"
Thằng đầu đinh một cước đá lật bàn trà trước mặt, cả nước mì tôm văng tung tóe, hai người ngay lập tức lao vào nhau vật lộn trên ghế sofa như máy xay thịt.
"Cút mẹ mày đi! Mày còn dám lôi chị tao ra nói nữa là tao tiễn mày vô tù ăn đạn liền."
…
Du Tân Dương bị trói trên ghế đã tròn hai ngày, đối phương sợ cậu giả vờ đi vệ sinh rồi bỏ trốn, hai ngày không cho cậu uống một giọt nước.
Lúc này bao tử cậu như một lon nước ngọt bị người ta dẫm bẹp, âm ỉ đau nhức. Cổ họng thì như một tấm bẫy dính ruồi hết keo dính, khô khốc và tanh nồng mùi máu xác chết.
Cậu cảm thấy nội tạng mình chắc bắt đầu thối rữa rồi, mà da dẻ thì cũng chẳng khá hơn là bao, tuy không nhìn thấy, nhưng dùng ngón chân nghĩ cũng biết bây giờ mà đi đóng vai xác sống chắc đạo diễn cũng sợ bị phụ huynh khởi kiện. Vì cậu không chịu ngồi yên, giãy giụa không ít, dây thừng thô ráp đã mài rách da cậu khắp nơi, chắc trên người chẳng còn bao nhiêu mảng da lành lặn, chỉ còn mấy ngón tay là còn cử động được, giơ ngón giữa chửi tụi khốn nạn này thì không thành vấn đề.
Dĩ nhiên, cậu khinh thường làm mấy trò mất phẩm giá như vậy.
Điều Du Tân Dương lo nhất bây giờ là đôi mắt của mình. Ngay ngày đầu tiên bị bắt, sợ cậu nhìn ra manh mối gì, tụi nó vừa trùm đầu cậu lên xe là có kẻ xịt nước ớt thẳng vào mắt, mí mắt bỏng rát vì cay, đau như thiêu đốt, nóng đến mức không phân biệt nổi nóng lạnh nữa, mắt hoàn toàn mất tác dụng, giống như hai cái lỗ thủng rỉ khí, đau đến mức thở còn không kịp.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!