Chương 14: Cô giống như một tay già đời trong chuyện tình trường

Tụi nhỏ ước hẹn xong thì mới chịu yên tĩnh, cắm đầu cắm cổ làm đề thi.

Trong phòng im phăng phắc, Lý Ánh Kiều dán mắt vào đề toán nhưng đầu bút thì vô thức vẽ vòng tròn trên giấy nháp, suy nghĩ lại bay xa—— ba mươi tuổi hả, tuổi ba mươi xa lắc của cô chắc là một quý bà giàu nứt vách đổ tường rồi nhỉ.

He he. Lý Ánh Kiều càng nghĩ càng thấy sướng, khóe miệng cũng không nhịn được mà nhếch lên.

Du Tân Dương ngẩng đầu lên khỏi tờ đề, liếc mắt một cái liền biết cô bạn đang mơ cái gì, tàn nhẫn kéo cô trở về hiện thực trống trơn. Cậu nhìn bài toán đang trong giai đoạn chững điểm trên tay cô mà nói: "Lo đậu vào Trung học Phong Đàm trước đi đã, so với điểm chuẩn năm ngoái của trường thì cậu còn thiếu ít nhất sáu mươi, bảy mươi điểm đấy."

"Sáu mươi điểm dễ ợt á mà." Cô bắt chước câu cửa miệng của Cao Điển.

Cao Điển lập tức ưỡn ngực kiêu ngạo tuyên bố, "Đúng vậy, Tiểu Phương nhà tụi mình không có vấn đề gì hết!"

Tiểu Phương là tên giả của người hùng mà cô dùng trong bài báo đưa tin về bắt cóc bọn buôn người lúc trước. Lý Ánh Kiều suýt nữa quên luôn vụ đó, giờ bị khơi lại, cả bài vè cũng ùa về theo, cô thở phì phò cầm cuốn sách quăng qua Cao Điển.

Đúng là nói toàn chuyện dở hơi.

Trịnh Diệu Gia lại bỗng nhớ ra chuyện gì, thẳng thừng hỏi: "Kiều Kiều, giờ cậu ở đâu vậy? Hồi dọn nhà sao không nói gì với tụi mình hết. Nếu không nhờ cô Lương thì có phải cậu định cắt liên lạc với bọn mình luôn không?"

"Không có," Lý Ánh Kiều lại ỉu xìu, thở dài nói, "Mẹ mình không cho nói."

"Giờ cũng không cho nói hả?" Diệu Gia tò mò hỏi.

Lý Ánh Kiều bất đắc dĩ gật đầu, "Đợi thi xong rồi mình hỏi mẹ thử."

Trịnh Diệu Gia vội nói: "Không sao đâu, dì chắc là lo cho sự an toàn của cậu thôi. Dù gì cậu cũng là anh hùng của Tiểu Họa Thành tụi mình mà, anh hùng thì phải có chút thần bí chớ."

"Haizz."

Ba người đều đồng thanh thở dài một tiếng, mỗi người ôm một tâm sự, chỉ có Du Tân Dương là im ru, đầu bút vẫn viết xoèn xoẹt trên giấy.

"Bốp—" một cái, Lý Ánh Kiều lại tặng cho cậu một "đòn yêu thương" vào sau đầu: "Sao cậu không đồng bộ với tụi này vậy."

Du Tân Dương: "……"

Cú này thật ra nhẹ hơn hồi trước nhiều, không tới một phần năm lực, nhưng Du Tân Dương rõ ràng cũng bắt đầu làm bộ làm tịch, có cô Lương trừ một trăm đồng chống lưng cho, giờ chỉ cần Lý Ánh Kiều đụng tới cậu là cậu nhất quyết đòi trừ cô một trăm, chính là muốn sửa cái tật này của cô.

Lý Ánh Kiều vẫn cố chấp bám lấy sự ăn ý giữa bọn họ: "Thở dài đi mà."

Du Tân Dương siết chặt cây bút, liếc lạnh cô một cái: "Chín ngàn chín."

Lý Ánh Kiều nhìn quanh một vòng, cười hí hí: "Cô Lương không có đây đâu, cô mới xuống lầu rồi."

Du Tân Dương quay đầu nhìn hai nhân chứng còn lại——

Cảm nhận được ánh mắt sắc bén "nhất định phải khiến thế lực đen tối lộ nguyên hình" của thiếu gia hôm nay, hỏi hai người kia có chịu ra tòa làm chứng không. Nhưng cả hai chẳng ai muốn dính vào, không hẹn mà cúi đầu thật nhanh.

Cao Điển: "Câu này chọn mấy nhỉ?"

Trịnh Diệu Gia: "… Chắc là B."

Cao Điển vung tay quơ trước mặt cô bạn: "Cậu không bị mù thiệt đó chớ, đây là câu điền vào chỗ trống mà!"

"…"

Lý Ánh Kiều cười ha ha, ngửa người ra sau ghế như thể bị rút hết xương sống, lúc này mới quay sang nhìn Du Tân Dương đang tức đến mức muốn bốc khói. Cô giơ ba ngón tay thề mà chẳng có trời đất chứng giám: "Được rồi được rồi, đừng giận nữa Meo Meo. Mình thề, sau này sẽ không động vào sau gáy cậu nữa. Mình hứa sẽ nâng niu trân trọng cậu, thiệt đó, sau này trước khi làm bài thi mình sẽ thắp ba cây nhang trước gáy cậu, chịu không?"

Cô giống như một tay già đời trong chuyện tình trường dỗ dành người yêu, để được tha thứ thì chuyện gì cũng nói được, nói xong quay đi là quên sạch sành sanh, y như một kẻ tái phạm ngoan cố không hối cải.

Nếu tất cả những lời Lý Ánh Kiều thề với cậu mà ứng nghiệm, chắc Châu Kiệt Luân cũng không viết nổi bài hát "Trời nắng".

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!