Chương 13: Chó cũng chẳng hoài niệm ngày đó đâu

Ba tháng trước kỳ thi tuyển sinh trung học phổ thông, nhà của Lương Mai trở thành căn cứ ôn tập của bọn nhỏ. Cuối tuần nào cũng vậy, bốn đứa mang theo thắc mắc của cả tuần hừng hực kéo đến nhà cô Lương, rồi lại kết thúc cuộc tập kích bằng những câu hỏi đầy hoang mang vừa mới phát sinh.

Kiến thức của kỳ thi tuyển sinh vào lớp 10 rõ ràng mạch lạc, không phức tạp và sâu như thi đại học, cấu trúc kiến thức cấp ba thậm chí tinh vi đến tận từng đầu m*t dây thần kinh của mỗi khung xương kiến thức. Nếu giờ mà là lớp 12, Lương Mai đã chẳng phí thời gian và tiền bạc để hao tổn cùng tụi nhỏ như vầy. Nhưng chính cô năm xưa cũng vì ba tháng cuối bị thầy cô nhồi nhét nhắc nhở mà thi đậu Trung cấp sư phạm.

Nếu lúc đó cô có được điều kiện như hiện tại, cô thi trung cấp sư phạm làm gì, cô cũng thi Trường Trung học Phong Đàm cho rồi.

Lý Ánh Kiều học tập dưới sự thúc ép và đốc thúc toàn diện của cả bốn người: Lương Mai phụ trách Ngữ văn, Trịnh Diệu Gia phụ trách các môn khoa học xã hội, Cao Điển phụ trách vỗ tay như hải cẩu, còn lại các môn khác do Du Tân Dương phụ trách.

Việc này hiệu quả chẳng khác gì giảm cân, tháng đầu tiên có chuyển biến rõ rệt, mấy đề thi thử Du Tân Dương photo cho, từ chỗ toàn dấu gạch chéo đỏ khiến mỗi lần giảng đề Lương Mai phải bấm huyệt nhân trung đến hiện giờ chỉ cần bấm huyệt nhân trung của Lý Ánh Kiều để ngăn con nhỏ này hí hửng quá độ để giảng được hết bài.

Tuy nhiên việc dò lỗ hổng kiến thức cũng giống như kiểm tra sức khỏe, không chụp X

-quang thì không biết, chụp một cái mới phát hiện ra Lý Ánh Kiều có khi là một miếng phô mai, khắp người toàn lỗ chỗ. Cấu trúc kiến thức lỏng lẻo như bộ xương của ông cậu Hai bên ngoại cô vậy, định lý công thức vừa tách ra là cô không cách nào ghép lại được.

Nhưng Lương Mai hiểu rất rõ, thứ như máu gà (sự nhiệt huyết ngắn hạn) chỉ có thể tiêm chích theo cơn. Một khi cơn sốt ba phút qua đi, cô bé này lại như bãi lầy sau khi thủy triều rút, để lộ ra bộ dạng bùn lầy lười nhác từ trong xương tuỷ.

"Lấy ra đây," Lương Mai mặt lạnh chìa tay về phía Lý Ánh Kiều, "Thi trung học không có phần điều tra phá án đâu, coi hai trăm tập Conan thì được ích gì—— Trừng mắt cũng vô ích, sao vậy, em tính giết giám thị coi thi à?"

Lý Ánh Kiều lắc đầu nguầy nguậy.

"Vậy thì tốt, không giết thì đưa đây."

Cả đám lập tức im bặt như ve sầu mùa đông, len lén liếc nhìn Lương Mai.

Đưa là chuyện không thể rồi. Lý Ánh Kiều giả vờ không nghe, len lén nhét cuốn truyện tranh mượn của bạn vào lại cặp rồi cả người xụ xuống, lười biếng viết mấy đề thi thử trường Thực nghiệm mà Du Tân Dương đã photo cho.

Lương Mai không chịu bỏ qua, lại đập đập bàn muốn tịch thu bằng được.

Lý Ánh Kiều cứng đầu không chịu đưa.

Ánh mắt Lương Mai liền chuyển hướng sang Du Tân Dương, ra hiệu bằng ánh mắt, bảo cậu làm "vai ác".

"……"

Du Tân Dương lặng lẽ thở dài, không ngẩng đầu mà chỉ đưa tay qua.

Chuyện tốt không tới lượt cậu, còn chuyện xấu toàn rơi vào đầu.

Quả nhiên, vừa tận tình giảng đề xong, vừa ra khỏi cửa, sắc mặt Lý Ánh Kiều lập tức thay đổi, không nói hai lời lập tức từ phía sau đánh úp cậu một trận. Cô nhắm ngay bả vai vừa đeo cặp xong mà nện cho hai đấm "bốp bốp", lực mạnh đến mức suýt hất cậu lăn xuống cầu thang.

"Phản đồ! Mình đại diện nhân dân trừng trị cậu!"

"Kẻ thù của nhân dân!"

"Đồ nội gián!"

"Du Meo Meo! Đồ tiểu nhân xảo trá! Trả Conan cho mình! Trả sách cho mình!"

"Mình mượn của người ta đó, mình không cần biết, cậu phải đền cho mình một cuốn!"

Lý Ánh Kiều khí thế bức người đuổi theo phía sau cậu, liên tục nã pháo bằng mấy câu trách móc như pháo bắn liên thanh khiến Du Tân Dương đành phải tạm thời trốn vào nhà vệ sinh nam.

Ai ngờ Lý Ánh Kiều tức đến mụ mị đầu óc, trong đầu toàn là cuốn truyện bị tịch thu. Hôm nay cô quyết tâm bám theo không buông, bất chấp xông vào trong theo cậu.

May mà lúc đó trong nhà vệ sinh không có ai, Du Tân Dương phản ứng kịp, lập tức quay người, giơ một tay chống vào khung cửa ngăn lại, cúi đầu liếc cô một cái: "Lý Ánh Kiều, mắt cậu không nhìn đường à?"

Lý Ánh Kiều lúc này mới hoàn hồn, khoé mắt thoáng thấy một cái bồn tiểu đứng, lập tức nhận ra. Cô thẹn quá hoá giận, giận dữ vung tay đấm mạnh vào ngực cậu một cái: "Chết tiệt!"

Du Tân Dương rên lên một tiếng, ôm ngực đang đau âm ỉ, xuýt xoa mấy hơi mới nói: "…Được rồi, cuối tuần sau về nhà mình lấy đi, bên mình có nguyên bộ. Thôi, giờ thì đừng theo mình nữa, mình phải đi vệ sinh."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!